
Giới Thiệu
Bốn tiếng đứng giữa cơn mưa như trút nước, tôi s//ốt đến bố/n m/ươi đ/ộ chỉ để chờ một người. Đến khi chiếc xe ấy xuất hiện, người bước vào tầm mắt tôi lại không phải tương lai, mà là dấu chấm hết.
Tôi đợi Hạ Tư Hành suốt bốn tiếng dưới cơn mưa tầm tã.
Lúc xe anh cuối cùng cũng dừng lại, trên ghế phụ là bạn gái cũ của anh. Cô ta khoác áo vest của anh, ngồi yên trong sự che chở quen thuộc.
Tôi đứng giữa màn mưa, toàn thân ướt sũng.
Hạ Tư Hành hạ cửa kính xuống, cau mày hỏi:
“Sao em không che ô?”
Tôi không đáp.
Vừa lên xe, tôi đã nhìn thấy hai tấm vé máy bay đi Tam Á nằm trong hộp tỳ tay.
Ngày khởi hành là thứ Sáu tuần sau.
Cũng chính là ngày diễn ra lễ đính hôn của chúng tôi.
Hạ Tư Hành rút vé khỏi tay tôi, tiện tay nhét vào túi.
“Chuyện đính hôn, dời lại đi.”
Tôi gật đầu, mở điện thoại nhắn cho khách sạn hủy tiệc.
Không phải dời lại.
Mà là không cần nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)