20px

Ta chỉ là một quả phụ sống an phận thủ thường.

Cho đến ngày nhận được thư từ kinh thành. Trong thư nói tiểu muội sắp thành thân, phụ mẫu thúc giục ta nhanh chóng trở về.

Thế nhưng, vị muội phu tương lai ấy, ta đã từng gặp.

Trớ trêu thay, hắn lại mang gương mặt giống hệt phu quân đã khuất của ta.

Mẫu thân tiến thoái lưỡng nan, khẽ giải thích:

“Tạ Thừa được Chỉ Nghiên cứu mạng. Nó hoàn toàn không biết đó là phu quân của con. Hơn nữa, Tạ Thừa cũng đã mất ký ức rồi.”

Hắn không còn nhớ ta.

Cũng chẳng còn nhớ mình từng là ai.

Thay vào đó, hắn đưa ra hai lựa chọn.

“Ta muốn cưới Chỉ Nghiên làm bình thê.”

“Nếu nàng không chấp nhận, ta sẽ tìm cho nàng một phu tế khác. Ta có một người bằng hữu rất tốt. Hắn nhất định sẽ đối đãi tử tế với nàng và nữ nhi của chúng ta.”

Kiếp trước, ta không đồng ý điều nào cả.

Tần Chỉ Nghiên vì không chịu nổi tủi nhục nên phải gả xa.

Sau này, Tạ Thừa nhớ lại mọi chuyện.

Ta và hắn sống bên nhau cả đời, khách sáo như khách quý. Cứ thế lãng phí nửa đời người.

Đến lúc hấp hối, hắn nhìn khoảng không trước mặt, giọng thều thào:

“Nếu có kiếp sau, nàng hãy thành toàn cho ta và Chỉ Nghiên. Nàng… đừng trở về kinh thành nữa.”

Vì thế, khi có cơ hội sống lại một lần nữa.

Ta đã sớm tìm cho nữ nhi một người cha khác.

Nheo mắt nhìn bức thư trước mặt, ta cầm bút viết xuống một hàng chữ:

【Nữ nhi đã tái giá, đừng làm phiền nữa.】

01

Thư vừa gửi đi được một ngày thì huynh trưởng tìm đến.

Huynh ấy đang làm việc ở Dương Châu, nhận được thư liền đi thẳng tới Thái Thương.

Tần Mặc Ngôn xoay người xuống ngựa, sắc mặt chẳng mấy thiện chí: “Tại sao không về kinh?”

Bốn năm không gặp, Tần Mặc Ngôn vẫn giữ bản tính tự đại, ngông cuồng như cũ. Ta chỉ thấy nực cười: “Tạ Thừa và Tần Chỉ Nghiên đã có quan hệ phu thê, ta còn về kinh làm gì nữa?”

Tần Mặc Ngôn há hốc miệng, ấp úng hỏi: “Sao muội biết?”

Trong thư chỉ nói Tần Chỉ Nghiên đại hôn, hoàn toàn không nhắc đến Tạ Thừa.

Ta không muốn nói nhiều, quay người định bước đi.

Tần Mặc Ngôn cất giọng phức tạp: “Tạ Thừa theo Hoài Nam Hầu lớn lên ở biên cương, Chỉ Nghiên chưa từng gặp hắn. Tạ Thừa lại mất trí nhớ, muội… muội đừng làm loạn nữa.”

Ta cười lạnh: “Huynh không cần nói thêm đâu, ta đã sớm coi như Tạ Thừa chết rồi.”

Tần Mặc Ngôn sững sờ.

Chu Chu nghe thấy tiếng ồn ào bèn chạy ra. Tiểu nha đầu chỉ vào Tần Mặc Ngôn: “Nương, thúc ấy là ai vậy?”

Tần Mặc Ngôn sầm mặt: “Đây là con gái của muội sao?”

Ta kéo Chu Chu ra sau lưng, khó chịu nhìn chằm chằm Tần Mặc Ngôn. Huynh ấy đánh giá xung quanh một lượt, khẽ cười nhạo: “Phu quân của muội đâu? Cứ thế để muội sống ở cái nơi thế này à?”

Ta lườm huynh ấy: “Chàng đi làm ăn xa rồi. Nơi này không chào đón huynh, mời huynh đi cho.”

Tần Mặc Ngôn cười khẩy: “Còn muốn lừa ta? Muội căn bản chưa hề tái giá! Bây giờ muội phải theo ta về kinh. Tổ mẫu ốm rất nặng, lúc nào cũng nhắc tên muội.”

02

Ta chính là vị thiên kim thật trong những cuốn tiểu thuyết. Khi ta trở về nhà họ Tần, ta đã mười bảy tuổi.

Lúc đó, ta đã thành thân với Tạ Thừa ở Giang Nam. Ta không hề hay biết hắn là Hoài Nam Hầu thế tử.

Ta từng cứu hắn trong trời tuyết rơi, sau đó hắn cứ thế ăn vạ ở nhà ta. Hắn xưng là thương nhân buôn bán xa, trong nhà không còn ai thân thích. Chúng ta thành thân ở Giang Nam.

Sau khi thành hôn chưa đầy một năm, Tạ Thừa đưa ta lên kinh thành. Hắn thẳng thắn bộc lộ thân phận. Nhưng chưa kịp để ta phản ứng, mẫu thân của Tạ Thừa đã đưa ta đến Tần phủ.

Nhờ gương mặt cực kỳ giống với muội muội ruột của Tần Thượng thư, thân phận của ta được đưa ra ánh sáng.

Tổ mẫu ôm lấy ta khóc lóc. Bà khóc vì ta quá giống tiểu nữ nhi đã khuất sớm của bà. Dưới lệnh của tổ mẫu, thiên kim giả Tần Chỉ Nghiên bị đưa đến trang viên.

Phụ mẫu đối xử với ta xem như cũng tốt. Tuy nhiên, ranh giới thân sơ vẫn luôn tồn tại.

Mẫu thân thường nhìn ta thẫn thờ, rồi lặng lẽ rơi hai hàng lệ. Phụ thân thì hay đưa huynh trưởng đến viện tử mà Tần Chỉ Nghiên từng ở để đánh cờ.

Tổ mẫu bảo ta đến ở viện của bà. Thái độ của bà đã nói lên tất cả. Đám hạ nhân trong phủ không dám coi thường ta.

Hôn lễ của ta và Tạ Thừa phải tổ chức lại. Tổ mẫu chuẩn bị cho ta vô số hồi môn. Ta xin mẫu thân đón Tần Chỉ Nghiên về lại.

Bà lại vừa lau nước mắt vừa nói: “Mẹ ruột của nó lòng dạ hiểm độc, thừa dịp ta ở trang viên dưỡng thai đã đánh tráo hài tử. Nó đã thay con hưởng vinh hoa phú quý mười mấy năm rồi, sau này tuyệt đối không thể nữa.”

Khi chỉ còn nửa tháng nữa là đến ngày thành thân, Tạ Thừa đi tiễu phỉ ở núi Ẩn Sương, vô tình ngã xuống vách núi. Người ta chỉ tìm thấy mảnh y phục rách nát dưới đáy vực.

Phủ Hoài Nam Hầu đành tổ chức tang lễ cho Tạ Thừa. Ta trở về Giang Nam để khuây khỏa. Vừa đến Thái Thương, ta mới phát hiện mình đã mang thai.

03

Bốn năm tiếp theo.

Ta sống trong ngôi nhà từng chung sống với Tạ Thừa. Vào ngày này ở kiếp trước, vừa nhận được thư, ta đã lập tức mang theo con gái, không ngừng vó ngựa chạy về kinh.

Gặp lại Tạ Thừa tưởng chừng đã chết nay bỗng dưng hồi sinh, ta vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc. Nào ngờ, câu đầu tiên hắn thốt ra khi chạm mặt ta lại là muốn cưới Tần Chỉ Nghiên làm bình thê.

Tần Chỉ Nghiên khóc lóc: “Trưởng tỷ, muội chưa từng gặp tỷ phu Tạ Thừa, muội thật sự không biết huynh ấy là phu quân của tỷ.”

Mẫu thân thì khuyên nhủ: “Tần Dao, nếu không nhờ Chỉ Nghiên cứu Tạ Thừa, hắn đã sớm lành ít dữ nhiều rồi. Con hãy thành toàn cho bọn họ đi.”

Tạ Thừa nhìn ta, đáy mắt xen lẫn sự phức tạp và lạnh lùng: “Chỉ Nghiên đã cứu ta, ta không thể bỏ mặc nàng ấy. Ta sẽ chọn cho nàng một người chồng khác, người đó sẽ đối xử tốt với nàng và Chu Chu.”

Tay ta hơi ngứa ngáy, chỉ muốn đánh người. Con gái nắm lấy ngón tay ta. Ta nhìn chằm chằm Tạ Thừa: “Bình thê? Không đời nào.”

Sau đó, tổ mẫu ép Tần Chỉ Nghiên gả đi xa. Chẳng bao lâu, Tạ Thừa khôi phục trí nhớ. Từ cặp phu thê thân thiết không kẽ hở, chúng ta trở nên xa cách, lạnh nhạt.

Hắn trách ta đã hủy hoại hắn và Tần Chỉ Nghiên.

Tần Chỉ Nghiên tuy là tái giá nhưng phu quân mới đối xử với nàng ta cực kỳ tốt. Trong một lần về kinh thăm người thân, lúc gặp lại Tần Chỉ Nghiên, Tạ Thừa liên tục thất thần.

Đêm đó, Tạ Thừa hiếm hoi bước vào viện của ta. Hắn ép ta xuống giường, từng tiếng từng tiếng tra vấn:

“Tại sao nàng không chịu để Chỉ Nghiên vào phủ?”

“Tại sao không chịu?”

“Là nàng đã hủy hoại ta.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...