Lúc câu này được thuận miệng nói ra trên bàn ăn, đôi đũa trong tay Cố Uyển Thanh “cạch” một tiếng rơi lên thành bát.
Cô ta cúi người nhặt lên, đầu cúi thấp, không ai nhìn thấy biểu cảm trên mặt.
Nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa, nụ cười đã trở lại như thường.
“Tiểu Ngư vốn đã thông minh hơn con rồi, ba dạy em ấy nhiều hơn đi.”
Lời này nói rộng lượng vô cùng.
Nhưng tối hôm đó, cô ta lại tới tìm tôi.
“Chị, bây giờ cô ấy còn tới cả công ty rồi.”
“Ừ.”
“Bước tiếp theo có phải sẽ chia cả cổ phần của em không?”
“Em có cổ phần sao?”
Cô ta ngây người.
Đúng vậy.
Dưới danh nghĩa của cô ta không có bất kỳ tài sản nào của nhà họ Cố.
Tài khoản tín thác và căn hộ nhìn ra sông mà ông nội cho tôi, đều đứng tên tôi.
Còn Cố Uyển Thanh, với thân phận một đứa con nuôi “không cùng huyết thống”, trong tay chẳng có gì cả.
Sự thật này giống như một chậu nước lạnh dội xuống, khiến cô ta không nói nên lời.
“Chị, vậy em là gì?”
“Em là em gái của chị.”
“Chỉ là em gái thôi sao?”
“Em gái vẫn chưa đủ sao?”
Tôi nhìn cô ta.
“Trong gia đình này, chỉ cần có chị chống lưng cho em là đủ rồi. Những thứ không nên nghĩ, thì đừng nghĩ.”
Cô ta im lặng rất lâu.
“Vâng.”
Tôi tắt đèn, nghe tiếng bước chân cô ta rời đi.
Bây giờ hai quân cờ đều đang nằm trong tay tôi.
Một người cho rằng tôi là chỗ dựa của cô ấy.
Một người cho rằng tôi là chị gái của cô ấy.
Mà người thật sự chơi cờ, chỉ có mình tôi.
Năm học cấp ba bắt đầu.
Tôi lấy thành tích đứng đầu toàn thành phố, thi đỗ vào trường trung học trọng điểm.
Nhà trường dán ảnh cùng thành tích của tôi lên bảng thông báo.
Nền đỏ chữ đen, vô cùng nổi bật.
Ngày đầu tiên nhập học, đã có hơn chục học sinh đứng trước bảng thông báo bàn tán.
“Đó là đại tiểu thư của Cố Thị Truyền Thông à? Thi đứng nhất toàn thành phố luôn?”
“Xinh quá đi mất.”
Tôi đi ngang qua bọn họ.
Không nhìn bảng thông báo.
Cũng không nhìn bọn họ.
Kiếp trước ngay cả cơ hội đi học tôi còn không có.
Kiếp này,
tôi phải lấy lại toàn bộ những thứ đã mất.
Trần Tiểu Ngư cũng thi vào trường trọng điểm.
Tuy không đứng nhất toàn thành phố, nhưng thành tích nằm trong top ba mươi.
Đối với một học sinh chuyển trường mà nói, đã là rất xuất sắc.
Cô ấy không học cùng lớp với tôi.
Nhưng cả khối đều biết học sinh đứng nhất khối là Cố Niệm An và học sinh nằm trong top ba mươi là Cố Tiểu Ngư là chị em ruột.
Còn Cố Uyển Thanh, người chưa từng xuất hiện trên bảng xếp hạng thành tích, cũng học cùng trường.
Chỉ là cô ta được vào bằng quan hệ của nhà họ Cố.
Chuyện này lan truyền khắp học sinh.
Sau khi bị thêm mắm dặm muối, đã biến thành đủ loại phiên bản khác nhau.
“Nghe nói Cố Uyển Thanh là con gái của bảo mẫu, được nhét vào nhà họ Cố làm thiên kim đấy.”
“Thiên kim giả à? Bảo sao thành tích kém thế.”
“Tội nghiệp Cố Tiểu Ngư thật, từ nhỏ chịu khổ ở nông thôn. Vốn dĩ cuộc sống tốt đẹp đó phải là của cậu ấy, lại bị thiên kim giả chiếm mất.”
Những lời bàn tán ấy giống như nước len lỏi khắp nơi.
Thấm vào từng ngóc ngách trong cuộc sống học đường của Cố Uyển Thanh.
Cô ta đi trên hành lang, có người chỉ trỏ sau lưng.
Cô ta đi lấy cơm ở căng tin, các nữ sinh bàn bên ghé tai thì thầm ngay trước mặt.
Ở ngôi trường này,
cô ta trở thành một mẫu vật trong suốt.
Bị tất cả mọi người đặt dưới kính hiển vi để quan sát.
“Đó chính là thiên kim giả ấy.”
“Nhìn chiếc áo khoác cô ta mặc đi, nghe nói là đồ đại tiểu thư bỏ từ năm ngoái.”
“Không hiểu sao nhà họ Cố vẫn giữ cô ta lại. Là tôi thì đã đuổi ra ngoài từ lâu rồi.”
Khi những lời này truyền tới tai tôi,
tôi đang đọc sách trong thư viện.
Người kể cho tôi nghe là một nữ sinh trong lớp tên Phương Nhược Ninh.
Mẹ cô ấy là bạn đánh bài của mẹ tôi, biết không ít chuyện của nhà họ Cố.
“Chị Niệm An, chị nói xem Uyển Thanh có phải đáng thương quá không? Mấy người đó nói chuyện khó nghe thật.”
Tôi khép cuốn sách lại.
“Ai đang truyền chuyện?”
“Nhiều lắm. Hình như có người đăng bài trên diễn đàn, viết chuyện nhà chị rất chi tiết.”
Diễn đàn?
Tôi khẽ nhíu mày.
Chuyện này không phải do tôi thúc đẩy.
Cố Uyển Thanh cũng không thể tự mình đi truyền.
Chaporia
Bình Luận (0)