Mỗi một sợi lông chim.
Mỗi một chiếc lá.
Mỗi một giọt sương trên bức tranh.
Đều do tôi tự tay vẽ từng nét một.
Mười hai năm công phu.
Đều nằm trên tờ giấy đó.
Kết quả cuối cùng không có gì bất ngờ.
Tôi giành được suất đề cử với tổng điểm đứng đầu cả ba hạng mục.
Trần Tiểu Ngư thua rồi.
Nhưng cô ấy thua rất đẹp.
Sau khi vòng tuyển chọn kết thúc.
Cô ấy chủ động bước tới trước mặt tôi, đưa tay ra.
“Chúc mừng chị.”
Tôi bắt tay cô ấy.
“Em cũng không tệ.”
Các học sinh đứng xem xung quanh đều cảm thán:
“Đúng là chị em ruột, thắng thua cũng tao nhã như vậy.”
Chỉ có tôi và cô ấy biết.
Trong khoảnh khắc bắt tay đó.
Ngón tay cô ấy siết lại một chút.
Không phải lực đạo của thiện ý.
Mà là sự kiềm chế.
Cô ấy đang nhịn.
Thua không đáng sợ.
Đáng sợ là thua tôi.
Bởi vì thua tôi đồng nghĩa với việc trong nhà họ Cố, trong trường học, trong nhận thức của tất cả mọi người.
Cô ấy mãi mãi đứng thứ hai.
Người đứng thứ hai không có quyền thừa kế.
Tại cuộc thi sáng tạo cấp tỉnh.
Tôi giành huy chương vàng.
Tin tức truyền về trường học và gia đình.
Ba mẹ vui đến mức không khép miệng lại được.
Ông nội nghe tin trong bệnh viện.
Lập tức gọi điện cho ba.
“Mang giấy khen của Niệm An tới cho ba xem.”
Sau khi xem xong.
Ông đưa ra một quyết định.
“Tăng thêm năm mươi triệu vào quỹ tín thác đứng tên Niệm An.”
“Ngoài ra, chuyển năm phần trăm cổ phần công ty sang tên con bé.”
Tin tức này giống như một quả bom.
Nổ tung trong nội bộ nhà họ Cố.
Năm phần trăm.
Giá trị hiện tại của Cố Thị Truyền Thông là mười hai tỷ tệ.
Năm phần trăm tương đương sáu trăm triệu tệ.
Một học sinh trung học.
Trong tay nắm sáu trăm triệu tệ cổ phần.
Ngay trong ngày hôm đó.
Chú ba gọi điện cho ba tôi.
“Anh cả, có phải ba quá nóng vội rồi không?”
“Niệm An vẫn chỉ là một đứa trẻ. Để số cổ phần lớn như vậy dưới tên con bé không thích hợp đâu.”
Câu trả lời của ba rất ngắn gọn.
“Quyết định của ba, em đừng hỏi tôi.”
Sau khi cúp máy.
Chú ba đập vỡ một chiếc cốc.
Tin này là quản gia kể cho tôi nghe.
Nghe xong.
Tôi chỉ nói một câu:
“Cốc của chú ba vỡ rồi thì ngày mai bảo người ta mang một bộ mới sang.”
Quản gia nhìn tôi.
Mấp máy môi.
Nhưng không nói gì.
Chuyện này tạo ra hàng loạt phản ứng dây chuyền trong gia đình.
Tối hôm biết tin.
Cố Uyển Thanh tới tìm tôi.
“Chị.”
Giọng cô ta run lên.
“Sáu trăm triệu tệ.”
“Chị có sáu trăm triệu tệ cổ phần rồi.”
“Ừ.”
“Vậy… còn em?”
“Em muốn cái gì?”
Cô ta im lặng rất lâu.
“Em không muốn gì cả.”
“Em chỉ muốn tiếp tục ở lại ngôi nhà này.”
“Vậy thì cứ ngoan ngoãn ở lại.”
Tôi vỗ nhẹ vai cô ta.
“Có chị ở đây, sẽ không ai đuổi em đi.”
Cô ta gật đầu.
Rồi xoay người rời khỏi.
Trần Tiểu Ngư không tới tìm tôi.
Nhưng sáng hôm sau lúc ăn cơm.
Đôi đũa trong tay cô ấy liên tục chọc vào bát hồi lâu mà không gắp thức ăn.
Mẹ hỏi cô ấy làm sao.
Cô ấy cười nói không có gì.
Chắc là tối qua ngủ không ngon.
Tôi biết cô ấy đang nghĩ gì.
Đều là con gái ruột của nhà họ Cố.
Tôi có sáu trăm triệu tệ cổ phần.
Còn cô ấy chẳng có gì.
Quyết định này của ông nội.
Chẳng khác nào công khai tuyên bố thứ tự người thừa kế.
Hạng nhất:
Cố Niệm An.
Những người khác.
Không có tên.
Đối với Trần Tiểu Ngư.
Điều này còn tàn khốc hơn cả việc thua cuộc thi.
Thi đấu thua còn có thể làm lại.
Nhưng cổ phần đã được phân chia thì chính là đã được phân chia.
Trừ khi cô ấy làm được điều gì đó khiến ông nội thay đổi ý định.
Cho nên tiếp theo.
Nhất định cô ấy sẽ có động tác.
Quả nhiên.
Ngày thứ ba sau sự kiện cổ phần.
Trần Tiểu Ngư làm một chuyện khiến tất cả mọi người bất ngờ.
Trước mặt cả gia đình.
Cô ấy lấy ra một tập tài liệu.
“Ba, mẹ, ông nội.”
Giọng cô ấy rất bình tĩnh.
“Con đã tìm được tung tích của Chu Tú Liên.”
Mọi động tác trên bàn ăn đều dừng lại.
“Hiện giờ bà ta đang làm việc dưới một cái tên giả tại một huyện nhỏ ở tỉnh bên cạnh.”
“Con đã theo dõi dấu vết hoạt động trên mạng của bà ta suốt hai tháng, cuối cùng xác định được vị trí.”
Chaporia
Bình Luận (0)