20px

Tôi làm thương mại.

Cô ta làm công ích.

Nhưng thứ ban giám khảo đánh giá không phải là hướng đi.

Mà là mức độ hoàn thiện và tính sáng tạo.

Ngày thi khu vực, hai đội xuất hiện trong cùng một hội trường.

Một đội thuyết trình buổi sáng.

Một đội thuyết trình buổi chiều.

Buổi sáng là tôi.

Buổi chiều là cô ta.

Phần trình bày của tôi rất dứt khoát.

Dữ liệu đầy đủ.

Logic rõ ràng.

Mô hình thương mại hoàn chỉnh.

Ban giám khảo đặt ba câu hỏi.

Tôi trả lời tất cả một cách kín kẽ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Trần Tiểu Ngư lại đi theo một con đường khác.

Cô ta sử dụng rất nhiều ảnh và video khảo sát thực tế.

Kể về những khó khăn mà trẻ em nông thôn gặp phải trong việc tiếp cận thông tin.

Khả năng diễn thuyết của cô ta vốn đã xuất sắc.

Kết hợp với những hình ảnh và số liệu chân thực đó, hiệu quả vô cùng tốt.

Sau khi phần trình bày kết thúc, vài vị giám khảo ghé đầu trao đổi với nhau.

Một tuần sau, kết quả được công bố.

Cả hai đội đều vượt qua vòng loại.

Chung kết.

Đối đầu trực tiếp.

Thời gian thi chung kết được ấn định vào giữa tháng Tư.

Địa điểm là trung tâm triển lãm của tỉnh.

Hôm đó có rất nhiều người đến.

Người trong giới đầu tư.

Người của truyền thông.

Cùng các giáo sư và sinh viên đến từ nhiều trường đại học.

Nhà họ Cố cũng có người tới.

Ba ngồi ở hàng đầu tiên của khán đài.

Bên cạnh là mẹ.

Ông nội không đến.

Nhưng đã cử quản gia ghi hình toàn bộ quá trình.

Tam thúc và Cố Văn Hiên cũng tới.

Ngồi ở hàng thứ ba.

Cố Uyển Thanh ngồi ở góc cuối cùng của hội trường.

Không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.

Tống Thời Hành cũng đến.

Anh ngồi ở vị trí gần cửa sổ hàng thứ hai.

Mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm.

Lặng lẽ nhìn lên sân khấu.

Tôi chú ý thấy trước khi lên sân khấu, Trần Tiểu Ngư đã liếc nhìn anh một cái.

Rất nhanh.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Cuộc thi bắt đầu.

Người lên sân khấu trước là Trần Tiểu Ngư.

Lần này cô ta chuẩn bị còn kỹ càng hơn.

Không chỉ có dữ liệu và video.

Cô ta còn kết nối trực tiếp với một đứa trẻ ở nông thôn, để cậu bé kể lại câu chuyện thật của mình.

Cả hội trường im lặng rất lâu.

Sau đó bùng nổ những tràng pháo tay kéo dài.

Một nữ giám khảo tháo kính xuống lau mắt.

Rõ ràng đã bị lay động.

Trần Tiểu Ngư đã đánh lá bài cảm xúc tới mức hoàn hảo.

Đến lượt tôi.

Tôi bước lên sân khấu.

Không vội mở máy tính.

Mà trước tiên quét mắt nhìn toàn bộ hội trường.

Sau đó nói một câu.

“Đối thủ của tôi vừa kể một câu chuyện rất hay.”

“Bây giờ tôi sẽ đưa ra một phương án tốt hơn.”

Bên dưới vang lên vài tiếng cười khẽ.

Tiếp đó, tôi mở phần trình bày.

Phương án của tôi đã được nâng cấp toàn diện so với vòng thi khu vực.

Không còn là một nền tảng phân tích dữ liệu đơn thuần.

Mà là một bộ giải pháp hoàn chỉnh cho ngành truyền thông.

Từ thu thập dữ liệu.

Đến phân phối nội dung.

Đến thương mại hóa.

Tạo thành một vòng khép kín hoàn chỉnh.

Ở trang quan trọng nhất.

Tôi đưa ra một bộ số liệu.

Bộ số liệu này đến từ những dự án vận hành thực tế của Truyền thông Cố Thị.

Tôi dùng chính dữ liệu của công ty gia đình để chứng minh tính khả thi của phương án.

Đây không phải lý thuyết trên giấy.

Mà là thành quả đã được triển khai ngoài thực tế.

Ánh mắt các giám khảo thay đổi.

Sau khi phần trình bày của tôi kết thúc, một nhân vật lớn trong giới đầu tư trực tiếp giơ tay đặt câu hỏi.

“Bạn học Cố, nếu triển khai hoàn toàn phương án này, chu kỳ thương mại hóa dự kiến là bao lâu?”

“Mười tám tháng.”

“Có dữ liệu thử nghiệm không?”

“Có.”

Tôi lật tới trang cuối cùng.

“Đây là dữ liệu lợi nhuận của ba dự án mà công ty đầu tư cá nhân của tôi thực hiện trong sáu tháng vừa qua bằng chính bộ logic này.”

Khoảnh khắc trang số liệu ấy xuất hiện.

Cả hội trường lại rơi vào im lặng.

Không phải sự im lặng vì xúc động.

Mà là sự im lặng vì bị thực lực làm cho chấn động.

Kết quả cuối cùng được công bố vào buổi chiều.

Giải vàng, Cố Niệm An.

Giải bạc, Trần Tiểu Ngư.

Tiền thưởng cộng với các ý định đầu tư về sau có tổng giá trị vượt quá hai triệu tệ.

Trần Tiểu Ngư đứng trên bục nhận giải.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...