“Chú có nhận không?”
Khoảnh khắc nhìn thấy những tấm ảnh chụp màn hình đó.
Máu trên mặt Tam thúc rút sạch.
“Niệm An, cháu có ý gì vậy? Chú với Tiểu Ngư chỉ ăn một bữa cơm, ôn lại chuyện cũ thôi cũng không được sao?”
“Ôn chuyện cũ thì được.”
Tôi nói.
“Nhưng tiết lộ số liệu cổ phần của gia đình cho cô ta, để cô ta viết bài đăng lên mạng.”
“Như vậy cũng gọi là ôn chuyện cũ sao?”
Cả phòng khách chìm vào yên lặng.
Mẹ nhìn về phía Trần Tiểu Ngư.
“Tiểu Ngư.”
“Con số trong bài viết đó…”
“Có thật là Tam thúc con nói cho con biết không?”
Trần Tiểu Ngư ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Cô ta không phủ nhận.
Cũng không thừa nhận.
Chỉ nói một câu:
“Từng chữ trong bài viết đó đều là sự thật.”
“Có phải sự thật hay không là một chuyện.”
Tôi nói.
“Có nên đăng hay không lại là chuyện khác.”
“Chuyện trong nhà thì giải quyết trong nhà.”
“Đem ra bên ngoài, dùng dư luận ép ngược lại gia đình.”
“Đó không phải giải quyết vấn đề.”
“Đó là bắt cóc bằng dư luận.”
Cằm Trần Tiểu Ngư hơi nhấc lên.
“Nhưng ở trong nhà này, ngay cả tư cách lên tiếng em cũng không có.”
“Em không có tư cách?”
Tôi nhìn cô ta.
“Ngay từ ngày đầu tiên em trở về, ba mẹ đã đổi cho em một căn phòng mới, mua quần áo mới, mời gia sư, làm thủ tục chuyển trường.”
“Thực tập ở công ty, phòng marketing còn bố trí riêng cho em một vị trí làm việc.”
“Em tham gia cuộc thi, giành giải bạc, tiền thưởng đều là của em.”
“Như vậy gọi là không có tư cách sao?”
“Điều em thực sự bất mãn không phải là ‘không có tư cách’.”
“Điều em bất mãn là em cho rằng mình nên có nhiều như chị.”
“Nhưng dựa vào đâu?”
Hai chữ cuối cùng vang lên đầy sức nặng.
Biểu cảm của Trần Tiểu Ngư cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.
“Dựa vào đâu ư?”
“Dựa vào việc em cũng là con gái ruột của nhà họ Cố!”
“Em là con gái ruột.”
“Nhưng em trở về chưa tới hai năm.”
“Vậy mười lăm năm chịu khổ của em tính là gì?”
“Là món nợ Chu Tú Liên thiếu em.”
“Không phải món nợ nhà họ Cố thiếu em.”
Lồng ngực Trần Tiểu Ngư phập phồng dữ dội.
“Chị nói những lời đó không thấy quá lạnh lùng sao?”
“Không lạnh.”
Giọng tôi vẫn bình thản.
“Đó chỉ là sự thật.”
Phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng điều hòa chạy ù ù.
Ba lên tiếng.
“Đủ rồi.”
Ông nhìn Tam thúc.
“Lão Tam, chuyện của chú với Tiểu Ngư, anh sẽ không truy cứu.”
“Nhưng từ nay về sau, chuyện trong nhà đừng nhúng tay vào nữa.”
Sau đó ông nhìn Trần Tiểu Ngư.
“Tiểu Ngư, con là con gái ruột của ba, ba sẽ không bạc đãi con.”
“Nhưng cách làm bài viết đó khiến ba rất thất vọng.”
“Nếu con cảm thấy không công bằng, con có thể nói với ba, nói với mẹ con, thậm chí nói với ông nội.”
“Nhưng không phải đem lên mạng để cả thế giới xem chuyện cười của gia đình mình.”
Môi Trần Tiểu Ngư mím lại.
“Xóa bài viết đi.”
Ba nói.
Cô ta không nhúc nhích.
“Xóa đi.”
Ba lặp lại lần nữa.
Cô ta lấy điện thoại ra, bấm vài cái.
“Đã xóa rồi.”
Ba gật đầu, đứng dậy trở về thư phòng.
Mẹ cũng đi theo.
Trong phòng khách chỉ còn lại đám hậu bối chúng tôi.
Tam thúc dẫn Cố Văn Hiên rời đi trong bộ dạng chật vật.
Trước khi đi còn nhìn tôi một cái.
Trong ánh mắt đó có kiêng dè.
Cũng có không cam lòng.
Cố Uyển Thanh co mình ở góc sofa.
Từ đầu đến cuối không nói một lời.
Trần Tiểu Ngư vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Nắm chặt điện thoại trong tay.
Không ngẩng đầu lên.
Tôi đi tới trước mặt cô ta, hơi cúi người xuống.
“Tiểu Ngư, chị không phải kẻ địch của em.”
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Nhưng nếu em xem chị là kẻ địch.”
Giọng tôi rất nhẹ.
“Em sẽ phát hiện ra rằng em hoàn toàn không phải đối thủ của chị.”
Khóe môi cô ta khẽ động.
“Chị à.”
“Chị thật sự không sợ gì sao?”
“Có chứ.”
Tôi đứng thẳng người.
“Chị sợ mình không đủ mạnh.”
“Cho nên mỗi ngày chị đều khiến bản thân mạnh hơn.”
Tôi quay người đi lên lầu.
Đến khúc ngoặt tầng hai.
Tôi dừng bước.
Ngoái đầu nhìn xuống phòng khách.
Trần Tiểu Ngư vẫn ngồi trên sofa.
Nhưng sống lưng cô ta đã cong xuống rõ rệt.
Giống như một con mèo bị người ta giẫm lên đuôi.
Chaporia
Bình Luận (0)