Liên hệ luật sư.
Đẩy nhanh tiến độ xử lý vụ án của Chu Tú Liên.
Để bà ta nhanh chóng nhận tội, ký kết hồ sơ.
Sau đó chuyển đến nơi quản lý khép kín hơn.
Cắt đứt hoàn toàn khả năng bất kỳ ai tiếp xúc với bà ta.
Thứ hai.
Yêu cầu đơn vị điều tra truy tìm nguồn gốc bức thư.
Phong bì.
Giấy viết.
Phương thức in ấn.
Thời gian và địa điểm gửi thư.
Không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Thứ ba.
Tôi gọi một cuộc điện thoại.
Cho Tống Thời Hành.
“Giờ này gọi điện cho anh, có chuyện gì sao?”
Giọng anh mang theo chút buồn ngủ.
“Có chuyện.”
“Em muốn nhờ anh giúp một việc.”
“Em nói đi.”
“Giúp em hẹn Trần Tiểu Ngư ăn một bữa cơm.”
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.
“Em muốn anh hẹn em gái em đi ăn?”
“Ừ.”
“Trưa thứ Sáu tuần sau.”
“Lý do?”
“Anh muốn tìm hiểu về chương trình đào tạo của Học viện Báo chí Truyền thông bên trường cô ấy.”
“Anh cảm thấy hứng thú với lĩnh vực này.”
“… Anh chẳng hứng thú gì với lĩnh vực đó cả.”
“Nhưng Trần Tiểu Ngư không biết.”
Tống Thời Hành lại im lặng một lúc.
“Được.”
Anh không hỏi tại sao.
Cũng không từ chối.
Đó là một điểm tôi rất thích ở anh.
Không hỏi nguyên nhân.
Làm việc trước đã.
Thứ Sáu tuần sau.
Tống Thời Hành hẹn Trần Tiểu Ngư ăn trưa tại một nhà hàng Âu gần trường.
Tôi không đến.
Nhưng tôi sắp xếp người ngồi ở bàn bên cạnh.
Ghi âm toàn bộ quá trình.
Bữa ăn kéo dài một tiếng rưỡi.
Tống Thời Hành làm theo kế hoạch của tôi.
Trước tiên nói về việc học.
Sau đó nói về sở thích.
Rồi “vô tình” nhắc tới chuyện gia đình.
“Nghe nói trước đây em đăng một bài viết?”
“Anh đọc rồi, viết khá hay.”
Trần Tiểu Ngư trả lời rất thận trọng.
“Đã xóa rồi.”
“Người trong nhà không cho đăng.”
“Tại sao phải xóa?”
“Những gì em viết đều là sự thật.”
“Sự thật thì sao?”
Trần Tiểu Ngư cười nhạt.
“Trong gia đình này, sự thật chưa chắc đã có ích.”
“Ý em là gì?”
Trần Tiểu Ngư do dự một chút.
“Tống Thời Hành.”
“Anh nghĩ chị em là người thế nào?”
“Thông minh.”
“Quyết đoán.
”
“Luôn nghĩ xa hơn người khác.”
“Ừ.”
Trần Tiểu Ngư khuấy ly cà phê.
“Quả thực chị ấy luôn nghĩ xa hơn người khác.”
“Xa đến mức anh không thể đoán nổi chị ấy đang nghĩ gì.”
“Hình như em không thích chị ấy lắm.”
“Không phải không thích.”
Trần Tiểu Ngư ngẩng đầu lên.
“Mà là sợ.”
“Sợ điều gì?”
“Sợ sự hoàn hảo của chị ấy không phải bẩm sinh.”
“Mà là được tính toán ra.”
Tống Thời Hành không tiếp lời.
Trần Tiểu Ngư tiếp tục nói:
“Anh biết không?”
“Có những lúc em cảm thấy chị em đối xử rất tốt với tất cả mọi người.”
“Nhưng cách chị ấy đối xử tốt với từng người.”
“Giống như đang đánh cờ.”
“Bao gồm cả anh.”
Tống Thời Hành đặt chiếc nĩa xuống.
“Em đang muốn nhắc nhở anh điều gì sao?”
Trần Tiểu Ngư cười.
“Em chỉ đang nói cảm nhận của mình.”
“Tin hay không là chuyện của anh.”
Đoạn ghi âm đó tối hôm ấy đã tới tay tôi.
Tôi nghe lại hai lần.
Trần Tiểu Ngư đang làm hai việc.
Thứ nhất.
Thăm dò thái độ của Tống Thời Hành đối với tôi.
Thứ hai.
Gieo hạt giống nghi ngờ về tôi trong lòng anh.
“Cách chị ấy đối xử tốt với mọi người giống như đang đánh cờ.”
Câu nói này có lực sát thương không nhỏ.
Nếu Tống Thời Hành thật sự bắt đầu nghi ngờ tôi.
Anh sẽ trở thành đồng minh của Trần Tiểu Ngư.
Như vậy tôi sẽ đồng thời thất thế ở cả hai mặt trận.
Tình cảm.
Và lợi ích.
May mà Tống Thời Hành không tiếp lời.
Điều đó chứng tỏ tạm thời anh chưa bị ảnh hưởng.
Nhưng “tạm thời” không có nghĩa là “mãi mãi”.
Tôi cần làm một việc.
Không phải bịt miệng Trần Tiểu Ngư.
Mà là để Tống Thời Hành tự đưa ra phán đoán của mình.
Tối hôm sau.
Tôi hẹn Tống Thời Hành đi dạo ven sông.
Gió đêm rất lạnh.
Ánh đèn đường kéo dài những cái bóng.
Đi được một lúc.
Anh là người lên tiếng trước.
“Em bảo anh hẹn Tiểu Ngư ăn cơm.”
“Là muốn biết cô ấy nhìn nhận em thế nào sao?”
“Ừ.”
“Nghe được rồi?”
“Nghe được rồi.”
“Cô ấy nói em giống như đang đánh cờ.”
“Cô ấy nói không sai.”
Tống Thời Hành nhìn tôi một cái.
Tôi dừng bước.
Quay người đối diện anh.
Chaporia
Bình Luận (0)