Đến cả cần câu cũng không biết quăng.
Tôi nhịn rồi lại nhịn ở bên cạnh.
Cuối cùng thật sự không nhìn nổi nữa.
“Để tôi làm cho.”
Tôi xắn tay áo lên.
Cởi giày.
Trực tiếp lội xuống suối.
Nước rất cạn.
Chỉ cao đến đầu gối.
Tôi cúi người xuống.
Mắt chăm chú nhìn mặt nước.
Sau đó…
Tay không.
Bắt cá.
Một con.
Hai con.
Ba con.
Tổng cộng năm con.
Từ lúc xuống nước đến lúc lên bờ.
Chưa tới bốn phút.
Tôi ném năm con cá lên bờ.
Xách chúng lên lắc lắc trước ống kính.
Sau đó tôi nhìn thấy biểu cảm của tất cả mọi người.
Đạo diễn ngây người.
Cameraman ngây người.
Miệng Mạnh Tư Tư lại há thành hình chữ O.
Thẩm Dật Châu ngồi bên bờ suối.
Anh không còn là kinh ngạc nữa.
Mà là một kiểu…
Vượt qua cả kinh ngạc, gần như đã tê liệt mà chấp nhận sự thật.
Kiểu như:
“Ồ, cô ấy còn biết bắt cá bằng tay không à. Bình thường thôi. Dù sao hôm qua cô ấy còn quật rắn mà.”
Bình luận:
【Ghê thật đấy】
【Còn chuyện gì mà cô ấy không biết làm không vậy】
【Mảnh vỡ nhân thiết nhiều tới mức có thể ghép thành một nhân thiết mới luôn rồi】
【Đề nghị nhân thiết mới: Chiến Thần Đông Bắc Sinh Tồn Nơi Hoang Dã】
【Bây giờ tôi thật sự nghi ngờ chuyện trước đây cô ấy không mở nổi nắp chai là đang làm gì】
【Đang diễn】
【Ba năm rồi! Cô ấy diễn suốt ba năm trời!!!】
Bình luận này vừa xuất hiện.
Khu bình luận lập tức bị châm ngòi.
Mọi người bắt đầu đào lại tất cả những đoạn show cũ của tôi.
Đoạn bị chó con dọa đến hét lên.
Bình luận:
Người phụ nữ một tay bóp rắn mà sợ chó à?
Đoạn chạy hai bước đã thở hổn hển.
Bình luận:
Người có thể bốn phút bắt năm con cá mà chạy hai bước đã mệt?
Đoạn vừa khóc vừa nói mình sợ lắm.
Bình luận:
Người sợ hãi sẽ giẫm lên đầu rắn sao?
Tất cả những khoảnh khắc ngọt ngào tôi tích lũy suốt ba năm.
Đều biến thành hiện trường vả mặt tập thể.
Trên hot search treo hẳn sáu chủ đề liên quan.
Trong đó có một chủ đề khiến huyết áp tôi tăng vọt.
#DiễnXuấtCủaKhươngĐườngTốtHơnBiểuHiệnTrongShowNhiều#
Ấn vào xem.
Toàn là lời khen tôi.
“Nói thật nhé, diễn ngốc nghếch mỹ nhân suốt ba năm mà không lộ sơ hở, kỹ năng này không đi lấy giải Ảnh hậu thì phí quá.”
“Đúng đúng đúng. Ba năm đấy. Ba năm không ai nghi ngờ. Đây là trình độ diễn xuất gì vậy?”
“Nghĩ kỹ thấy đáng sợ thật. Chẳng lẽ ngay cả giọng ngọt ngào kia cũng là giả?”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Lặng lẽ úp nó xuống.
Là giả.
Tất cả đều là giả.
Giọng thật của tôi trầm hơn giọng này một quãng.
Hơi khàn.
Là chất giọng oang oang tiêu chuẩn của người Đông Bắc.
Đúng lúc đó điện thoại của Lưu tỷ lại gọi tới.
Tôi bắt máy.
Giọng Lưu tỷ không còn tức giận nữa.
Mà bình tĩnh đến mức quỷ dị.
“Khương Đường.”
“Có.”
“Công ty vừa mở cuộc họp khẩn cấp.”
“Vâng.”
“Kết quả thảo luận là…”
Tôi siết chặt điện thoại.
Tới rồi tới rồi.
Tiền vi phạm hợp đồng tới rồi.
Ba mươi triệu tới rồi.
Đời này của tôi coi như xong rồi…
“Kết quả thảo luận là…”
Lưu tỷ hít sâu một hơi.
“Đổi nhân thiết.”
Chaporia
Bình Luận (0)