Giọng căng chặt.
Anh lại leo thêm được một mét.
Sau đó chân lại trượt.
Lần này còn trượt mạnh hơn.
Cả người rơi xuống nửa mét.
Dây an toàn kéo căng.
Anh lơ lửng giữa không trung đung đưa qua lại.
Bình luận:
【Thẩm Dật Châu, không được thì xuống đi anh】
【Để Hổ tỷ lên! Để Hổ tỷ lên!】
【Hổ tỷ xông lên nào!!!】
【Ha ha ha ha khán giả giờ chẳng còn quan tâm Thẩm Dật Châu nữa rồi, tất cả đều đang chờ Khương Đường biểu diễn】
Nhóm của Mạnh Tư Tư bên cạnh đã leo được một nửa chặng đường.
Động tác của cô ta rất linh hoạt.
Nhìn là biết đã từng luyện leo núi đá.
Từ trên vách đá, cô ta quay đầu nhìn tình cảnh thê thảm bên phía chúng tôi rồi bật cười.
Nụ cười đó bị máy quay bắt trọn.
Bình luận:
【Mạnh Tư Tư cô cười cái gì vậy】
Thẩm Dật Châu lại trượt thêm một lần nữa.
Khi xuống khỏi vách đá.
Các ngón tay anh đã đỏ ửng vì ma sát.
Sắc mặt cũng rất khó coi.
“Không được.”
Anh thấp giọng nói.
Có chút chán nản.
“Tôi kéo chân cả đội rồi.”
Tôi nhìn anh.
Lại nhìn vách đá.
Rồi nhìn Mạnh Tư Tư đã leo tới hai phần ba quãng đường.
Sau đó tôi nói một câu.
“Tránh ra.”
Thẩm Dật Châu ngẩng đầu.
Lúc này tôi đã cởi chiếc áo khoác mỏng bên ngoài.
Trên người chỉ còn lại áo ba lỗ thể thao.
Mái tóc được buộc cao gọn gàng.
“Cô…”
Anh còn chưa nói hết.
Tôi đã leo lên vách đá.
Nói sao nhỉ.
Thứ như leo núi đá này.
Đối với một cô gái Đông Bắc từ nhỏ đã trèo cây lấy tổ chim, leo núi hái nấm, thậm chí còn từng leo lên mái nhà sửa ngói…
Thật sự không khó.
Hoàn toàn không khó.
Tay chân tôi bám chặt lên vách đá như thạch sùng.
Ba điểm tựa đồng thời phát lực.
Nhịp điệu vừa ổn định vừa nhanh.
Người phía dưới đều ngẩng cổ nhìn tôi.
Bao gồm đạo diễn.
Bao gồm cameraman.
Bao gồm cả Mạnh Tư Tư với gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Tôi xuất phát sau cô ta.
Nhưng đến đoạn giữa đã bắt kịp.
Cô ta nhận ra.
Lập tức tăng tốc.
Nhưng tiết tấu rõ ràng đã rối loạn.
Tay bắt đầu run.
“Chị Tư Tư cẩn thận nhé.”
Lúc đi ngang qua cô ta, tôi còn nhắc một câu.
Cô ta quay đầu nhìn tôi.
Biểu cảm vô cùng khó tả.
Đại khái là hỗn hợp giữa:
“Con mẹ nó sao có thể thế được.”
Và:
“Chuyện này không khoa học.”
Sau đó.
Tôi vượt qua cô ta.
Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người.
Tôi là người đầu tiên chạm tới đỉnh.
Từ lúc xuất phát đến lúc leo lên đỉnh.
Hai phút mười tám giây.
Tôi đứng trên đỉnh vách đá.
Từ trên cao nhìn xuống tất cả mọi người.
Gió thổi tới.
Mái tóc tung bay.
Bình luận hoàn toàn bùng nổ.
【A a a a a a a a a a a a a!!!!】
【Hai phút mười tám giây!!! Vận động viên chuyên nghiệp còn chưa chắc nhanh như vậy!!!!】
【Hổ tỷ!!! Hổ tỷ là thần của tôi!!!】
【Tôi tin rồi, cô ấy đúng là đồ ngốc thật. Ngốc đến mức chịu giả yếu đuối suốt ba năm trời】
【Biểu cảm của Mạnh Tư Tư ha ha ha ha ha mau chụp màn hình đi】
【Thẩm Dật Châu, vợ anh mạnh hơn anh một trăm lần anh biết không】
Từ trên cao.
Tôi nhìn thấy sắc mặt của Mạnh Tư Tư.
Đen.
Rất đen.
Cô ta cũng leo lên tới đỉnh.
Chaporia
Bình Luận (0)