20px

“Anh đừng có suy nghĩ lung tung đấy nhé.”

Tôi vội nói.

“Tôi nói cho anh biết, trình độ thật của tôi là một con nhóc quê Đông Bắc lớn lên ở nông thôn. Nếu fan của anh biết anh yêu đương với tôi thì có khi đốt luôn công ty quản lý của anh mất.”

Thẩm Dật Châu nhìn tôi.

Sau đó bật cười.

“Đó là chuyện của họ.”

Tôi:

“…………”

“Hơn nữa…”

Anh nói.

“Cô có thể bảo vệ tôi.”

Lúc nói câu này.

Giọng anh rất nghiêm túc.

Biểu cảm cũng rất thản nhiên.

Giống như chuyện “được bạn gái bảo vệ” đối với anh hoàn toàn chẳng có gì mất mặt.

Tim tôi đột nhiên đập nhanh một nhịp.

Không đúng.

Không đúng không đúng.

Bình tĩnh.

Bình tĩnh nào.

Mày là Hổ tỷ.

Hổ tỷ không được rung động.

Hổ tỷ chỉ đánh rắn, không đánh mặt…

Khoan đã.

Hổ tỷ cũng đánh mặt.

Nhưng Hổ tỷ không thể chỉ vì một câu nói mà đỏ mặt tim đập được.

Tôi cố hết sức giữ bình tĩnh.

Bẻ đôi củ khoai lang rồi đưa cho anh.

“Ăn đi.”

Anh nhận lấy.

Đầu ngón tay chạm vào tay tôi.

Tốc độ tôi rụt tay về nhanh chẳng khác gì lúc bắt rắn.

Anh lại cười.

Đồ chó.

Anh đang thả thính tôi.

Chắc chắn là đang thả thính tôi.

【Chương 7】

Ngày thứ sáu.

Nhiệm vụ đồng đội quy mô lớn cuối cùng.

Vượt sông.

Con sông không rộng.

Nhưng dòng nước rất xiết.

Các đội phải dùng dây thừng để dựng một cây cầu đơn giản.

Ba đội thi đấu xem đội nào đưa toàn bộ thành viên qua sông an toàn trước.

Lần này Mạnh Tư Tư không tiếp tục nhắm vào tôi nữa.

Không đúng.

Phải nói là cô ta đang ấp ủ một chiêu lớn hơn.

Bởi vì ngay trước khi nhiệm vụ bắt đầu.

Trợ lý của cô ta “vô tình” làm đổ một xô nước.

Mà xô nước đó vừa hay hắt đúng vào vị trí nối dây.

Dây thừng bị ướt.

Trở nên trơn hơn.

Mà đoạn dây này…

Lại là đoạn nhóm chúng tôi phải sử dụng.

Tôi nhìn thấy.

Thẩm Dật Châu không nhìn thấy.

Mạnh Tư Tư đứng ở phía xa.

Cười vô cùng vô tội.

Được.

Rất được.

Muốn chơi bẩn với tôi đúng không?

Tôi không nói gì.

Cúi đầu kiểm tra dây thừng.

Quả nhiên.

Sau khi bị ướt.

Lực ma sát giảm đi rất nhiều.

Dây buộc vào điểm cố định rất dễ bị lỏng.

Nếu mạo hiểm qua sông.

Dây có khả năng tuột ra giữa chừng.

Ngã xuống sẽ không ch/e/t.

Vì vẫn có thiết bị bảo hộ.

Nhưng sẽ cực kỳ chật vật.

Đồng thời thua luôn trận đấu.

Mạnh Tư Tư muốn khiến tôi mất mặt trước công chúng.

Tôi ngẩng đầu lên.

Mỉm cười với cô ta.

Sau đó tôi làm một việc.

Tôi không dùng dây thừng.

“Khương Đường, cô làm gì vậy?”

Thẩm Dật Châu thấy tôi đi về phía bờ sông liền sốt ruột.

“Dây thừng còn chưa…”

“Không cần.”

Tôi cởi giày.

Xắn ống quần lên.

Trực tiếp xuống nước.

Dòng nước quả thực rất mạnh.

Mực nước ngập đến tận đùi.

Nhưng tôi vẫn đứng vững.

Sau đó tôi làm một chuyện khiến tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Tôi tìm thấy vài tảng đá lớn vững chắc dưới nước.

Dùng chúng làm điểm tựa.

Tay không dựng nên một con đường đá giữa dòng sông.

Nói chính xác hơn là…

Tôi nhấc từng tảng đá dưới lòng sông lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...