Bên cạnh tôi.
Không biết từ lúc nào Thẩm Dật Châu đã bước tới.
Đứng bên cạnh tôi.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Khóe môi cong lên.
Tôi liếc anh một cái.
“Đừng đứng gần như vậy, fan của anh sẽ gửi dao lam cho tôi đấy.”
Anh bật cười.
“Không sao.”
“Cô có thể bảo vệ tôi.”
Tôi:
“…………”
Bình luận điên rồi.
Toàn mạng điên rồi.
Mà ở phía xa.
Mạnh Tư Tư nhìn những dòng bình luận dày đặc ngập màn hình như:
“Hổ tỷ.”
“Hổ Châu.”
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Đến ngày chương trình bản chính thức phát sóng.
Cảnh cô ta cố ý làm ướt dây thừng được phát nguyên vẹn từng khung hình.
Không thiếu một giây nào.
Toàn mạng chỉ trích.
Ngay trong ngày mất ba triệu người theo dõi.
Toàn bộ hợp đồng đại diện đều bị hủy bỏ.
Còn tài khoản Weibo của tôi.
Từ tám triệu fan.
Tăng thẳng lên bốn mươi triệu.
Hợp đồng đại diện mới chất đầy trên bàn.
Thương hiệu thể thao.
Thiết bị dã ngoại.
Đặc sản Đông Bắc.
Lưu tỷ nhìn số tiền trên hợp đồng.
Tay run bần bật.
“Khương Đường…”
“Hả?”
“Ba năm trước đây của em…”
“Lỗ quá lớn rồi.”
Tôi bật cười.
Đúng vậy.
Lỗ quá lớn.
Nhưng không sao.
Dù sao thì…
Từ hôm nay trở đi.
Bà đây không giả vờ nữa.
【Kết thúc】
Một tháng sau.
Chuyện tình cảm giữa tôi và Thẩm Dật Châu bị chụp được.
Hot search hạng nhất.
Tiêu đề:
#ThẩmDậtChâuKhươngĐườngYêuNhau#
Khu bình luận:
“Vậy là…
Thẩm Dật Châu tìm một cô bạn gái có thể bảo vệ mình à?”
“Hợp lý mà. Dù sao anh ấy còn sợ cả rắn.”
“Hổ Châu CP xác nhận rồi!!! CP của tôi thành sự thật rồi!!!”
“Khoan đã…
Sau này nếu có người bắt nạt Thẩm Dật Châu, có phải Khương Đường sẽ xông lên cho người đó một cú quật vai không?”
Về chuyện này.
Phản hồi của chính Thẩm Dật Châu là đăng lên Weibo một bức ảnh.
Trong ảnh.
Tôi đang giúp anh mở nắp chai.
Dòng chú thích chỉ có một câu:
“Cô ấy mở giúp tôi.”
Khu bình luận trực tiếp nổ tung.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!”
“Khá lắm, ba năm trước là cô ấy mở không nổi, giờ là giúp bạn trai mở.”
“Thẩm Dật Châu, anh hạnh phúc không?”
“Hổ tỷ lấy chồng rồi, nhưng hình như cũng chưa hẳn. Bởi vì người gả đi là Thẩm Dật Châu mới đúng.”
Tôi nhìn bình luận trên điện thoại.
Cười đến mức đập đùi liên tục.
Bên cạnh.
Thẩm Dật Châu ghé lại gần.
“Cười gì thế?”
“Cười anh đấy.”
Tôi chọc vào trán anh.
“Anh là nam minh tinh đỉnh lưu đấy nhé. Thế mà lại để bạn gái mở nắp chai giúp còn đăng Weibo khoe khoang. Anh không cần thể diện nữa à?”
Anh nắm lấy bàn tay đang chọc trán mình của tôi.
Rất tự nhiên.
Đan mười ngón tay vào nhau.
“Thể diện có tác dụng gì chứ?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức quá đáng.
“Không bằng em hữu dụng.”
Tôi:
“…………”
Được rồi.
Anh thắng.
Hổ tỷ hôm nay cũng rung động rồi.
Nhưng tôi sẽ không bao giờ thừa nhận đâu.
Không bao giờ.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)