Phòng livestream im lặng trong một giây.
Sau đó tài khoản kia biến mất.
Bình luận như nổ tung.
【Chạy rồi!】
【Chắc đúng thật nên chạy!】
【Tôi vừa thấy cô ta xóa bình luận cũ!】
【Vả mặt quá đã.】
Từ Nhiên nhìn màn hình, nước mắt lại rơi.
“Em không biết… em thật sự không biết vì sao thông tin của em lộ ra nhiều như vậy. Em còn tưởng do mình xui.”
Tôi nói: “Nhiều chuyện không phải do cô xui. Là có người thấy cô nghèo, thấy cô cần tiền, thấy cô dễ bắt nạt, nên họ cùng nhau đẩy cô vào hố rồi bảo cô tự ngã.”
Từ Nhiên cắn môi, khóc không nói được.
Tôi không an ủi thêm.
Vì bây giờ chưa phải lúc khóc.
Sau lưng cô, nhân viên vest đen bỗng giơ tay.
Một chiếc máy tính tiền cổ xưa xuất hiện trong bóng tối.
Ông ta gõ xuống từng phím.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Sau mỗi tiếng cạch, số dư tài khoản trên điện thoại Từ Nhiên lại tăng lên.
48888.88.
53333.32.
57777.76.
62222.20.
Từ Nhiên hoảng sợ: “Số tiền đang tăng!”
Tôi nhìn màn hình app.
Dưới số dư, dòng chữ xám hiện lên.
Khách hàng từ chối thanh toán bằng sổ.
Kích hoạt khoản vay cưỡng chế.
Tài sản thế chấp tiếp theo: mẹ ruột của khách hàng.
Từ Nhiên gần như phát điên.
“Không! Không được! Mẹ em đang ở bệnh viện!”
Tôi lập tức gọi Tạ Hành Chu.
Điện thoại vừa kết nối, tôi nói thẳng: “Bệnh viện Nhân Ái, mẹ của Từ Nhiên. Ngân Hàng Vô Sinh muốn thu người nhà. Cho người đến ngay, đừng để bà ấy ký bất kỳ giấy tờ viện phí nào, đừng nhận tiền từ người lạ, đừng để ai mặc vest đen tiếp cận.”
Tạ Hành Chu không hỏi tại sao.
Anh ta chỉ nói: “Tôi đi ngay.”
Tôi cúp máy.
Trên màn hình, nhân viên vest đen cúi đầu, như thể đang chờ tôi cản.
Sau đó, ông ta chậm rãi đưa tay vào ngực áo, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng màu trắng.
Trên thẻ không có số.
Chỉ có một con mắt không đồng tử.
Ông ta đặt thẻ lên bàn trước mặt Từ Nhiên.
Giọng máy móc vang lên:
“Khách hàng thân mến, hạn mức đã nâng cấp.”
“Xin vui lòng tiếp tục tiêu dùng.”
________________________________________
4. Bệnh viện lúc không giờ
Tôi bảo Từ Nhiên không được chạm vào tấm thẻ trắng.
Cô ấy lập tức lùi xa khỏi bàn.
Nhân viên vest đen đứng phía sau thẻ, im lặng như một cái bóng.
Tôi không thích sự im lặng đó.
Quỷ biết gào thét chưa chắc đáng sợ.
Đáng sợ nhất là thứ giống một bộ máy.
Không tức giận, không thương hại, không do dự, chỉ làm đúng quy trình.
Ngân Hàng Vô Sinh không giống tà thuật trước đó.
Chôn mệnh cần bùa.
Nhà âm cần gương.
Còn thứ này cần quy tắc.
Một khi người sống bị kéo vào quy tắc vay, nợ, thế chấp, thu hồi, nó có thể dùng chính logic của dương gian để giết người.
Không có gì tàn nhẫn hơn một tờ hợp đồng không cho phép mặc cả.
Tôi nói với Từ Nhiên: “Cô ở yên trong phòng. Đừng chạm thẻ, đừng mở sổ, đừng nghe điện thoại lạ. Tôi đến bệnh viện.”
Từ Nhiên hoảng hốt: “Vậy còn thứ sau lưng em?”
“Xé thêm ba góc tiền, đặt ở bốn góc bàn. Sau đó mở tất cả đèn trong phòng, bật âm thanh livestream lớn nhất. Nó tạm thời không thu được cô, sẽ chuyển mục tiêu sang mẹ cô. Tôi đến đó chặn.”
Từ Nhiên lập tức làm theo.
Trước khi rời livestream, tôi nhìn bình luận.
“Nếu màn hình bên cô ấy bị đen, tất cả cùng gõ ‘chưa thanh toán’. Câu này sẽ kéo dài quy trình thu nợ của nó. Nhớ, đừng gõ tên cô ấy.”
Bình luận lập tức tràn lên.
【Nhớ rồi!】
【Chưa thanh toán!】
【Tôi ở lại canh cô ấy.】
【Vãn Vãn cẩn thận.】
Tôi cầm điện thoại, khoác áo ngoài, nhét bùa, thẻ trúc, đồng xu cổ và một xấp tiền lẻ vào túi.
Đúng vậy.
Tiền lẻ.
Sau tối nay, tôi chính thức thừa nhận tiền lẻ là pháp khí cấp thấp của đạo quán Thanh Hư.
Vừa ra khỏi điện chính, tôi thấy Tạ Hành Chu đã lái xe đến cổng đạo quán.
Tôi sững ra.
“Không phải anh đang đi bệnh viện?”
Anh ta hạ cửa kính.
“Đi ngang qua đón cô.”
Tôi lên xe.
Lục Minh ngồi ghế sau, trên tay ôm một túi gạo nếp, một bó đèn pin, một hộp bùa tôi đưa từ lần trước, và một túi tiền xu.
Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu chuẩn bị tiền xu làm gì?”
Lục Minh nghiêm túc: “Pháp khí hiện đại. Tôi học hỏi.”
Tôi im lặng một giây.
“Có tiến bộ.”
Xe lao về phía Bệnh viện Nhân Ái.
Tạ Hành Chu vừa lái vừa nói: “Tôi cho người kiểm tra rồi. Bảy ngày gần đây thành phố có mười ba vụ chuyển khoản bất thường. Số tiền đều là 4444.44 hoặc bội số của nó. Người nhận đều có hoàn cảnh khó khăn: nợ viện phí, nợ học phí, thất nghiệp, vay app đen, gia đình có người bệnh. Trong đó ba người đã mất tích.”
Tôi hỏi: “Mất tích thế nào?”
Lục Minh mở hồ sơ, đọc nhanh: “Một sinh viên nam nhận tiền đóng học phí, ba ngày sau bạn cùng phòng không nhớ cậu ta là ai, hồ sơ trường học biến mất một nửa. Một người phụ nữ trung niên nhận tiền trả nợ, sau đó ảnh trong giấy đăng ký kết hôn biến thành người lạ. Một nhân viên giao hàng nhận tiền chữa bệnh cho con, hiện tại vợ con nói trong nhà chưa từng có người này, nhưng camera chung cư vẫn quay được anh ta đi vào nhà rồi không đi ra.”
Tôi nghe xong, lòng chìm xuống.
“Không phải mất tích bình thường. Là bị xóa tên sống.”
Tạ Hành Chu nói: “Có cách cứu không?”
“Còn xác nhận được tên thật, di vật, người nhớ họ thì còn cơ hội. Nếu tất cả dấu vết đều mất, khó.”
Trong xe yên lặng vài giây.
Sau đó Tạ Hành Chu hỏi: “Ngân Hàng Vô Sinh muốn gì?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Đường phố lúc nửa đêm trống rỗng, đèn đường kéo dài thành từng vệt vàng lạnh.
Chaporia
Bình Luận (0)