
Giới Thiệu
Tôi gả cho bác sĩ của căn cứ, ỷ vào việc anh tính tình tốt, ngày nào cũng bắt anh xoa bóp chân cho tôi.
Tôi đi được hai bước đã kêu mệt, leo một tầng lầu là đòi bế.
Người khác sau lưng mắng tôi là đồ vô dụng.
Anh nghe thấy cũng chỉ nhàn nhạt nói:
“Cô ấy sức khỏe không tốt.”
Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận.
【Nữ phụ còn giả vờ yếu đuối nữa à, hôm nay nữ chính gãy hai cái xương sườn vẫn còn cứu người đấy.】
【Nam chính bác sĩ ghét nhất kiểu bánh bèo yếu ớt này, chăm sóc cô ta chỉ là trách nhiệm thôi.】
【Đợi nữ chính vào tổ y tế, cuối cùng anh ấy cũng gặp được người thật sự hiểu mình.】
Tôi nhìn bàn tay anh đang đưa tới, vội vàng rụt chân lại.
“Em không đau nữa.”
Động tác của anh khựng lại.
Tôi sợ anh không tin, lại bổ sung một câu:
“Thật đấy, sau này em sẽ tự đi.”
Những dòng bình luận bỗng nhiên im bặt.
Anh nhìn chằm chằm cổ chân tôi vài giây, giọng nói lạnh xuống:
“Ai cho phép em tự đi?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)