
Giới Thiệu
Ngày thành thân của ta, trời đổ một trận mưa lớn chưa từng thấy.
Chỉ trong một cơn hỗn loạn, kiệu hoa của ta bị đ.á.n.h tráo với kiệu của một nữ t.ử thanh lâu.
Đợi đến khi mọi chuyện bại lộ, hai bên đã hoàn thành lễ động phòng.
Vị tướng quân ốm yếu vốn là phu quân của ta đã dâng tấu xin thuận theo sai lầm ấy.
Một khi Hoàng thượng đã gật đầu, chẳng còn ai dám phản đối.
Từ đó, người ta gả ta cho Cố Giác.
Ta đem hết của cải trong tay, dùng sạch mọi quan hệ có thể dùng, từng bước giúp hắn từ một thư sinh nghèo khó leo lên vị trí tể tướng.
Ngày ta được phong làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, ai ai cũng ngưỡng mộ.
Bọn họ đều nói số mệnh ta quá tốt.
Lên nhầm kiệu hoa, vậy mà lại gặp được lang quân như ý.
Còn vị tướng quân năm ấy thì bệnh nặng qua đời từ sớm.
Liễu Thanh Yên thủ tiết cô độc hơn hai mươi năm.
Mãi đến ngày nàng ấy nhắm mắt xuôi tay, Cố Giác mới hoàn toàn mất đi lý trí.
Khi hấp hối trên giường bệnh, hắn đuổi ta và nữ nhi ra khỏi kinh thành, không cho mang theo dù chỉ một đồng bạc.
Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy oán hận.
“Những thứ nàng có hôm nay vốn đều thuộc về Thanh Yên.”
“Nếu không phải năm đó nàng ấy lên nhầm kiệu hoa, làm gì có cuộc sống hiện tại của nàng?”
“Nàng đã thay nàng ấy ngồi trên vị trí Tể tướng phu nhân hơn hai mươi năm.”
“Giờ nàng ấy đã c.h.ế.t, nàng cũng đừng mong được sống tiếp.”
Đến lúc ấy ta mới hiểu.
Thì ra thứ ta đánh mất không chỉ là một cuộc hôn nhân.
Mà còn là cả một tấm chân tình gửi nhầm người.
Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày xuất giá năm đó.
Lần này…
Ta tuyệt đối không để sai lầm ấy lặp lại.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)