20px

“Tại sao anh bắt tôi xin lỗi?

Tại sao anh không hỏi tôi nguyên nhân?!”

Tôi gào lên trong tuyệt vọng.

Trong mắt họ khi đó…có lẽ tôi chỉ là một kẻ điên vô lý.

Sau ngày hôm đó…

Tôi không gặp lại Thẩm Hứa Đình nữa.

Tôi cũng không chủ động nhắn tin cho anh.

Chúng tôi rơi vào chiến tranh lạnh.

Tôi biết… anh đang đợi tôi cúi đầu, chủ động nhận sai.

Nhưng tôi đã không.

Ngược lại, khi còn đang ở phim trường, tôi đột nhiên nhận được thông báo bị thay vai nữ chính.

“Cô đã làm cái gì vậy hả?!”

Quản lý của tôi bị hết tin xấu này đến tin xấu khác làm cho kiệt quệ:

“Trì Niệm, tôi đã bảo cô kiềm chế cái tính tiểu thư của mình rồi mà!

Giờ thì hay rồi – xong hết rồi!

Tất cả hợp đồng, lịch trình của cô… đều mất sạch rồi!”

Trong xe, chỉ có hai chúng tôi.

Điện thoại của cô ấy reo liên tục.

Còn tôi… khác hẳn mọi khi, chỉ ngồi im lặng.

Bên tai như ù đi.

Thẩm Hứa Đình… vì muốn xả giận cho Tô Dĩ Lam, đã phong sát tôi.

Đã từng yêu sâu đậm bao nhiêu thì khi đó, tôi hận bấy nhiêu.

Tôi thậm chí đã muốn kéo cả hai người họ cùng đi ch//ết.

Tối hôm đó, tôi viết một đoạn dài, rồi chụp giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi.

Nhưng chưa đến mười phút sau khi đăng lên đã bị xóa sạch.

Tất cả từ khóa liên quan cũng bị chặn.

Công ty của Thẩm Hứa Đình đang ở thời kỳ đỉnh cao.

Nhưng không ai biết… tôi là vợ anh.

Khi Tống Oản tìm thấy tôi, tôi đang định phóng hỏa thiêu rụi căn biệt thự này.

Như vậy, Thẩm Hứa Đình chắc chắn sẽ phải đến gặp tôi.

“Trì Niệm! Cậu điên rồi sao?! Tỉnh lại đi! Cuộc đời cậu đâu chỉ có mình Thẩm Hứa Đình! Anh ta không đáng!”

Tôi đã thích Thẩm Hứa Đình suốt chín năm…

Sau kỳ thi đại học năm đó, tối hôm kết thúc thi…

Thẩm Hứa Đình cuối cùng cũng chấp nhận lời tỏ tình của tôi, ở bên tôi.

Tôi từng nghĩ… là do mình đã cảm động được anh.

Tôi từng nghĩ… anh cũng thích tôi.

Nhưng hóa ra….

Đêm hôm đó, Tô Dĩ Lam nói với anh rằng cô ta sẽ ra nước ngoài.

Cô ta không thích anh.

Còn tôi… chỉ là trách nhiệm, là sự lựa chọn “tạm bợ” của anh.

Năm đó, những chuyện tồi tệ còn liên tiếp ập đến.

Tôi bị báo rằng… tôi không phải con ruột của bố mẹ.

Tôi đã thay thế một cô gái khác sống cuộc đời vốn thuộc về cô ấy.

Trong khi cô ấy từ sớm đã bỏ học đi làm, tự nuôi sống bản thân, nếm đủ cay đắng của cuộc đời.

Cho nên…

Tôi không dám ch//ết nữa.

Cô ấy còn cần tiền để đi học.

Công ty nhà họ Trì cũng cần nguồn vốn từ Thẩm Hứa Đình.

06

“Em lại định đi đâu nữa?”

Thẩm Hứa Đình vội vã chạy về, tóc rối bời.

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi, đuôi mắt đỏ lên, trong mắt tràn đầy hoảng loạn và tủi thân.

Tôi liếc nhìn thời gian, nhìn người đàn ông đang chắn trước cửa, nhíu mày:

“Em phải ra sân bay, tránh ra.”

“Trì Niệm… đừng đi được không?”

Anh kéo tay tôi, giọng khàn đi:

“Anh thật sự không muốn sống những ngày không có em nữa.”

“Em đánh anh, mắng anh cũng được… cho dù em muốn cầm dao đâm anh, anh cũng chấp nhận…”

Nước mắt rơi xuống từ mắt anh.

“Chỉ cần em đừng rời xa anh nữa… Trì Niệm… coi như anh cầu xin em…”

Tôi nhìn anh một cách bình thản, rút tay ra khỏi tay anh, nói:

“Thẩm Hứa Đình, em không yêu anh nữa.”

Câu nói vừa dứt, toàn thân anh cứng đờ.

Cả người như sắp sụp đổ.

“Chúng ta cứ sống như thế này trước đi.”

“Nếu một ngày nào đó… anh muốn ở bên Tô Dĩ Lam, thì nhắn tin cho em.”

“Em sẽ quay về… ly hôn với anh.”

Giọng tôi rất bình thản, không hề mang chút tức giận hay cáu kỉnh nào.

Thẩm Hứa Đình mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào tôi, dường như muốn tìm lại một tia yêu thương trong đôi mắt từng tràn đầy ý cười dành cho anh.

Nhưng bây giờ… chỉ còn lại sự thờ ơ.

“Trì Niệm… nếu anh nói… anh có nỗi khổ riêng… em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”

Anh nhìn tôi, nước mắt trượt xuống gò má.

“Lúc đó tình hình tài chính của công ty không tốt… cần nguồn vốn từ nhà họ Tô…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...