
Giới Thiệu
Sau khi con gái mất, tôi đã học cách sống theo đúng những gì Lăng Diệp Tiêu mong muốn.
Tôi không còn hỏi anh đi đâu, làm gì, ở cạnh ai.
Anh nhiều đêm không về, tôi cũng chẳng buồn chờ cửa.
Ngay cả khi bị thương trong một vụ n/ổ, bác sĩ quân y bảo tôi gọi người nhà, tôi chỉ bình thản đáp lại:
“Tôi không có gia đình.”
Y tá nhận ra tôi.
“Bà là phu nhân Lăng phải không? Ngài Lăng đang ở doanh trại bên cạnh, tôi đi báo giúp bà nhé?”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không cần.”
Thế nhưng chỉ nửa giờ sau, Lăng Diệp Tiêu vẫn xuất hiện.
Người đàn ông với hàng mày lạnh sắc như phủ đầy kh/ói s/úng đứng bên giường bệnh, giọng nói trầm thấp:
“Bị thương rồi sao không tìm tôi?”
…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)