20px

Ánh mắt dịu dàng.

Thẩm Nghiễn Thanh nhìn cảnh tượng ấy.

Bàn tay siết chặt tay nắm cửa xe.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.

Trong gương chiếu hậu.

Hai người ngày càng nhỏ lại.

Anh thu hồi ánh mắt.

Tựa vào ghế.

Không nói một lời.

Tài xế nhìn anh qua gương chiếu hậu.

Không dám lên tiếng.

Đến ga tàu cao tốc.

Anh xuống xe.

Mua vé.

Kiểm vé.

Lên tàu.

Ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ.

Giống hệt lúc tới đây.

Nhưng anh biết.

Đã không còn giống nữa.

Lúc tới.

Anh vẫn còn ôm hy vọng.

Lúc rời đi.

Mọi hy vọng đều đã tan vỡ.

Điện thoại rung lên một cái.

Là tin nhắn Chu Minh gửi tới.

“Tổng giám đốc Thẩm, tôi tra được một thông tin quan trọng.”

“Phương Húc và Khương Tri Ý không có hồ sơ đăng ký kết hôn.”

“Hiện tại vẫn chỉ là quan hệ sống chung.”

Thẩm Nghiễn Thanh nhìn chằm chằm màn hình.

Chưa kết hôn?

Vậy tại sao bọn trẻ lại gọi anh ta là bố?

Anh đang định trả lời thì một tin nhắn khác lại gửi tới.

“Ngoài ra, theo thông tin đăng ký của trường mẫu giáo, họ của hai đứa trẻ đều là Khương.”

“Cậu bé tên Khương Dữ, cô bé tên Khương Niệm.”

Họ Khương.

Không phải họ Thẩm.

Thẩm Nghiễn Thanh siết chặt điện thoại trong tay.

Con của anh.

Không mang họ Thẩm.

Gọi người khác là bố.

Sống cùng một người đàn ông khác.

Còn anh…

Chẳng là gì cả.

Chương 3

Lúc trở về thành phố đã là bốn giờ chiều.

Thẩm Nghiễn Thanh không tới công ty.

Mà đi thẳng về nhà.

Thẩm Ngọc Cầm đang ngồi trong phòng khách xem ti vi.

Vừa nhìn thấy anh bước vào cửa liền lập tức đứng dậy.

“Tối qua con đi đâu vậy?”

“Điện thoại không nghe, tin nhắn cũng không trả lời.”

“Đi công tác.”

“Công tác gì chứ? Thư ký của con nói con đột ngột hủy toàn bộ lịch trình.”

Thẩm Nghiễn Thanh không để ý đến bà.

Trực tiếp đi lên lầu.

“Con đứng lại cho mẹ.”

Thẩm Ngọc Cầm đuổi theo.

“Mẹ hỏi con, chuyện thuốc Đông y hôm qua rốt cuộc là thế nào?”

“Không có gì.”

“Không có gì mà tự nhiên lại hỏi chuyện đó?”

“Có phải con hồ ly tinh Khương Tri Ý đó lại tới tìm con rồi không?”

Thẩm Nghiễn Thanh đột ngột quay người lại.

“Bà vừa gọi cô ấy là gì?”

Ánh mắt của anh khiến Thẩm Ngọc Cầm giật mình.

Bà lùi lại một bước.

“Mẹ… mẹ gọi tên nó thì sao?”

“Nó đã ly hôn với con rồi, mẹ còn không được nói nó vài câu à?”

“Trước đây bà cũng đâu có ít nói.”

“Đó là vì mẹ muốn tốt cho con.

“Nó chỉ là một đứa học vẽ tranh, có thể có tiền đồ gì chứ?”

“Gia cảnh lại bình thường.”

“Nó xứng với con sao?”

“Đủ rồi.”

Giọng Thẩm Nghiễn Thanh lạnh xuống.

“Sau này đừng để tôi nghe thấy bà nói xấu cô ấy thêm một câu nào nữa.”

Thẩm Ngọc Cầm ngây người.

Con trai bà chưa từng nói chuyện với bà bằng giọng điệu như vậy.

Trước đây mỗi lần bà nói Khương Tri Ý.

Anh hoặc là im lặng.

Hoặc là cho qua chuyện.

Chưa từng bênh vực cô lấy một lần.

“Con… con có thái độ gì vậy?”

Giọng Thẩm Ngọc Cầm run lên.

“Mẹ nuôi con lớn từng này…”

“Bà nuôi tôi lớn không có nghĩa là bà có quyền sỉ nhục vợ cũ của tôi.”

“Vợ cũ?”

“Con còn bênh nó sao?”

“Nó đã ly hôn với con ba năm rồi!”

Thẩm Nghiễn Thanh không đáp.

Xoay người đi lên lầu.

Bước vào phòng ngủ.

Đóng cửa lại.

Tựa lưng vào cánh cửa.

Căn phòng này anh đã ở suốt mười năm.

Thiết kế là do Khương Tri Ý làm.

Nội thất là do cô chọn.

Ngay cả màu rèm cửa cũng là cô quyết định.

Sau khi cô rời đi.

Anh chưa từng thay đổi bất cứ thứ gì.

Không phải vì luyến tiếc.

Mà là vì lười thay.

Nhưng bây giờ nhìn những thứ đó.

Đột nhiên anh cảm thấy vô cùng chói mắt.

Anh đi tới phòng thay đồ.

Mở chiếc tủ sâu nhất bên trong.

Quần áo của Khương Tri Ý vẫn treo ngay ngắn ở đó.

Áo khoác.

Váy.

Sơ mi.

Quần dài.

Tất cả đều là những gam màu nhã nhặn.

Anh đưa tay chạm vào.

Chất vải mềm mại.

Mang theo mùi băng phiến nhàn nhạt.

Ba năm rồi.

Cô chẳng mang theo thứ gì.

Không.

Cô vẫn mang đi một vài thứ.

Cô mang theo toàn bộ dụng cụ vẽ.

Những cây cọ.

Màu vẽ.

Giá vẽ.

Tất cả đều được mang đi.

Đó là những thứ đáng giá nhất của cô.

Thẩm Nghiễn Thanh đóng tủ lại.

Đi vào thư phòng.

Mở máy tính.

Tìm kiếm:

Khương Tri Ý triển lãm tranh.

Hàng loạt kết quả hiện ra.

Tin mới nhất được đăng từ hôm qua.

Tác phẩm thuộc series “Đường Về” của cô đã giành giải thưởng Nghệ sĩ Trẻ Quốc tế.

Anh nhấn vào xem.

Đó là sáu bức tranh sơn dầu.

Vẽ về hành trình của một người phụ nữ từ thành phố trở về quê hương.

Nhà ga.

Tàu cao tốc.

Cánh đồng.

Ngôi nhà cũ.

Bàn tay của mẹ.

Bàn chân của em bé.

Bức cuối cùng.

Là hình ảnh một người phụ nữ ôm hai đứa trẻ đứng trước căn nhà cũ.

Ánh hoàng hôn phủ lên người cô.

Bóng dáng kéo dài thật xa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...