Khương Tri Ý trực tiếp cúp máy.
Thẩm Nghiễn Thanh gọi lại.
Điện thoại đã tắt nguồn.
Anh ném điện thoại xuống giường.
Hai tay ôm lấy đầu.
Anh ấy xứng đáng.
Bốn chữ đó.
Giống như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim anh.
Cô không hề nói sai.
Phương Húc xứng đáng.
Người cùng cô đi khám thai là Phương Húc.
Người giúp cô chăm con là Phương Húc.
Người ở bên cạnh cô suốt ba năm cũng là Phương Húc.
Còn anh thì sao?
Anh thậm chí còn không biết cô đã mang thai.
Thẩm Nghiễn Thanh ngồi trong bóng tối suốt cả đêm.
Đến khi trời sáng.
Anh đưa ra một quyết định.
Chương 4
Ba ngày sau.
Thẩm Nghiễn Thanh lại tới Tây An.
Lần này anh không ở khách sạn.
Mà đi thẳng tới khu chung cư nơi Khương Tri Ý đang sống.
Anh đứng chờ dưới tòa nhà số 3.
Trên tay xách hai hộp quà.
Tám giờ.
Khương Tri Ý đẩy xe nôi đi ra.
Vừa nhìn thấy anh, cô liền dừng bước.
“Anh lại tới đây làm gì?”
“Đến thăm các con.”
“Tôi đã nói rất rõ từ lần trước rồi.”
“Tôi biết.”
Thẩm Nghiễn Thanh đưa hai hộp quà tới trước mặt cô.
“Mua cho bọn trẻ.”
Khương Tri Ý không nhận.
“Không cần.”
“Khương Tri Ý.”
Thẩm Nghiễn Thanh nhìn cô.
“Tôi biết mình không có tư cách xuất hiện ở đây.”
“Nhưng tôi vẫn tới.”
“Em cứ xem tôi như một người xa lạ.”
“Cho tôi nhìn các con một chút thôi.”
“Được không?”
Cô im lặng một lúc.
Cuối cùng khẽ thở dài.
“Anh nhìn đi.”
Cô vén tấm che nắng trên xe nôi lên.
Hai đứa trẻ đang ngồi bên trong chơi đùa với những ngón tay của mình.
Cậu bé là người nhìn thấy anh trước.
Nghiêng đầu tò mò quan sát.
Bé gái cũng nhìn sang.
Đôi mắt to tròn chớp chớp.
Thẩm Nghiễn Thanh ngồi xổm xuống.
Đối diện với hai đứa trẻ.
Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Không nói nổi một lời.
“Chú là ai vậy?”
Cậu bé lên tiếng trước.
Giọng mềm mại non nớt.
Thẩm Nghiễn Thanh hé môi.
Nhưng không phát ra được âm thanh nào.
“Là bạn của mẹ.”
Khương Tri Ý thay anh trả lời.
“Ồ.”
Cậu bé gật đầu.
Tiếp tục cúi xuống chơi.
Bé gái lại chăm chú nhìn Thẩm Nghiễn Thanh.
Đột nhiên đưa tay ra.
Nhẹ nhàng sờ lên mặt anh.
“Mát lạnh quá.”
Con bé nói.
Sống mũi Thẩm Nghiễn Thanh cay xè.
Suýt nữa bật khóc.
“Con tên là gì?”
Anh khẽ hỏi.
“Con tên Khương Niệm.”
Bé gái chỉ vào mình.
Rồi chỉ sang cậu bé bên cạnh.
“Anh ấy tên Khương Dữ.”
“Là anh trai của con.”
“Khương Niệm… Khương Dữ…”
Thẩm Nghiễn Thanh khẽ đọc lại một lần.
“Tên rất hay.”
“Mẹ đặt đó.”
Khương Dữ lập tức trả lời.
Thẩm Nghiễn Thanh ngẩng đầu nhìn Khương Tri Ý.
Cô quay mặt đi.
Không nhìn anh.
“Tôi có thể mời mọi người ăn sáng được không?”
Anh hỏi.
“Không cần…”
“Mẹ ơi, con muốn ăn bánh bao.”
Khương Niệm đột nhiên cắt ngang lời cô.
Khương Tri Ý nhìn Thẩm Nghiễn Thanh một cái.
Cuối cùng gật đầu.
Vẫn là quán ăn sáng lần trước.
Thẩm Nghiễn Thanh bế Khương Dữ.
Khương Tri Ý ôm Khương Niệm.
Phương Húc không có mặt.
Bốn người ngồi ở chiếc bàn trong góc.
Thẩm Nghiễn Thanh gọi đầy một bàn thức ăn.
“Nhiều quá rồi.”
Khương Tri Ý nói.
“Bọn trẻ thích ăn thì gọi nhiều một chút.”
Khương Dữ ngồi trên đùi anh.
Tò mò lật cổ áo vest của anh lên.
“Quần áo của chú cứng quá.”
“Là vest.”
“Đi làm mới mặc.”
“Đi làm là gì ạ?”
“Là… kiếm tiền.”
“Kiếm tiền để làm gì?”
“Kiếm tiền mua bánh bao cho các bạn nhỏ.”
Khương Dữ nghiêm túc suy nghĩ một lúc.
“Vậy chú phải kiếm thật nhiều tiền nhé.”
“Con muốn ăn thật nhiều thật nhiều bánh bao.”
Thẩm Nghiễn Thanh bật cười.
Đây là lần đầu tiên trong ba ngày qua anh cười thật sự.
Khương Niệm ngồi trong lòng mẹ.
Ngoan ngoãn uống cháo.
Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn anh.
“Chú nhìn giống con quá.”
Khương Niệm đột nhiên nói.
Thẩm Nghiễn Thanh sửng sốt.
Sau đó bật cười.
“Thật sao?”
“Dạ.”
“Mũi giống hệt luôn.”
Khương Tri Ý vội vàng nhét một miếng bánh bao vào miệng con bé.
“Đừng nói linh tinh.”
“Con đâu có nói linh tinh.”
Khương Niệm bĩu môi.
“Bố Phương Húc nói mà.”
“Bố nói con giống mẹ, còn anh trai giống…”
“Khương Niệm!”
Khương Tri Ý lập tức ngắt lời.
Khương Niệm bị mẹ quát.
Lập tức hoảng sợ.
Môi nhỏ cong xuống.
Nước mắt bắt đầu lưng tròng như sắp khóc.
“Đừng quát con bé.”
Thẩm Nghiễn Thanh khẽ nói.
Anh đưa tay xoa đầu Khương Niệm.
“Con nói đúng rồi.”
“Mũi của chúng ta rất giống nhau.”
Khương Niệm lập tức nín khóc bật cười.
Tiếp tục ôm bánh bao gặm ngon lành.
Thẩm Nghiễn Thanh nhìn Khương Tri Ý.
Cô cúi đầu uống cháo.
Vành tai đỏ lên.
Anh chợt nhớ tới trước đây.
Mỗi khi ngượng ngùng, tai cô cũng sẽ đỏ như vậy.
Bây giờ vẫn thế.
“Hôm nay Phương Húc không tới sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)