20px

Vừa mặc lên người vừa lao ra ngoài.

Vừa mặc quần áo.

Vừa gọi điện cho Khương Tri Ý.

Không ai nghe máy.

Anh gọi lại.

Vẫn không ai nghe.

Thẩm Nghiễn Thanh sốt ruột.

Lập tức gọi cho Phương Húc.

Phương Húc bắt máy.

Giọng nói vô cùng gấp gáp.

“Thẩm Nghiễn Thanh.”

“Mẹ anh tới rồi.”

“Đang làm loạn trước cổng khu chung cư.”

“Tôi biết.”

“Tôi tới ngay.”

“Anh nhanh lên.”

“Những lời mẹ anh nói quá khó nghe.”

“Tri Ý sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Thẩm Nghiễn Thanh cúp máy.

Lao thẳng ra khỏi khách sạn.

Chặn một chiếc taxi.

“Ra ga tàu cao tốc.”

“Nhanh lên!”

Xe chạy rất nhanh.

Nhưng anh vẫn cảm thấy quá chậm.

Trong đầu không ngừng hiện lên những lời mẹ mình có thể nói.

“Khương Tri Ý, cô dựa vào đâu mà giấu con cháu nhà họ Thẩm?”

“Một người chỉ biết vẽ tranh như cô, nuôi nổi hai đứa trẻ sao?”

“Trả bọn trẻ cho tôi.”

“Tôi sẽ cho cô tiền.”

Mỗi một câu.

Đều giống như lưỡi dao sắc nhọn.

Từng nhát.

Từng nhát.

Đâm thẳng vào người Khương Tri Ý.

Thẩm Nghiễn Thanh siết chặt nắm tay.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Anh không thể để lịch sử lặp lại.

Ba năm trước.

Anh không bảo vệ được Khương Tri Ý.

Để cô một mình gánh chịu tất cả.

Lần này.

Anh tuyệt đối không thể để cô một mình đối mặt nữa.

Tới ga tàu cao tốc.

Anh chạy như điên.

Kiểm vé.

Vào ga.

Lên tàu.

Ngay khoảnh khắc đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh.

Anh gửi cho Khương Tri Ý một tin nhắn.

“Đợi anh.”

“Anh đang tới.”

“Lần này anh sẽ không để em một mình nữa.”

Tin nhắn gửi đi.

Đã xem.

Nhưng không có hồi âm.

Thẩm Nghiễn Thanh ngả người vào ghế.

Lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Phong cảnh ngoài cửa sổ lùi lại vun vút.

Nhưng trái tim anh lại treo lơ lửng giữa không trung.

Anh biết.

Khi tới Tây An.

Anh nhất định phải đưa ra một lựa chọn.

Chọn mẹ anh.

Hay chọn Khương Tri Ý và các con.

Ba năm trước.

Anh đã chọn mẹ mình.

Im lặng đứng nhìn tất cả xảy ra.

Lần này.

Anh không thể sai thêm lần nữa.

Đoàn tàu lao đi vun vút.

Quãng đường ba tiếng rưỡi.

Dài đằng đẵng như ba năm.

Cuối cùng.

Anh cũng tới được Tây An.

Xuống tàu.

Bắt taxi.

Đi thẳng tới khu chung cư của Khương Tri Ý.

Trên xe.

Anh gọi cho Phương Húc.

“Tình hình thế nào rồi?”

“Mẹ anh đi rồi.”

“Nhưng Tri Ý suy sụp lắm.

“Cô ấy tự nhốt mình trong phòng.”

“Không chịu ra ngoài.”

“Còn Tiểu Niệm và Tiểu Dữ?”

“Đang ở chỗ tôi.”

“Tôi xin nghỉ làm.”

“Đưa bọn trẻ tới bệnh viện rồi.”

“Cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn tôi.”

Phương Húc im lặng một chút rồi nói:

“Thẩm Nghiễn Thanh.”

“Anh phải giải quyết chuyện của mẹ anh cho ổn thỏa.”

“Nếu không Tri Ý thật sự sẽ dẫn các con rời khỏi Tây An.”

Thẩm Nghiễn Thanh khựng lại.

“Rời khỏi Tây An?”

“Đi đâu?”

“Cô ấy chưa nói.”

“Nhưng gần đây tranh của cô ấy được một phòng tranh ở Bắc Kinh để ý.”

“Bên đó muốn mời cô ấy tới Bắc Kinh phát triển sự nghiệp.”

“Trước đây cô ấy còn do dự.”

“Nhưng bây giờ…”

Phương Húc không nói hết câu.

Nhưng Thẩm Nghiễn Thanh đã hiểu.

Nếu mẹ anh còn gây chuyện thêm một lần nữa.

Khương Tri Ý thật sự sẽ rời đi.

Mang theo Tiểu Niệm.

Mang theo Tiểu Dữ.

Biến mất khỏi cuộc đời anh lần nữa.

Tới Bắc Kinh.

Tới một nơi mà anh không thể tìm thấy.

Mang theo các con của anh.

Biến mất mãi mãi.

Taxi vừa dừng trước cổng khu chung cư.

Thẩm Nghiễn Thanh ném tiền xe xuống rồi lao thẳng vào trong.

Thang máy quá chậm.

Anh chạy cầu thang bộ.

Mười tám tầng.

Chạy đến mức thở không ra hơi.

Hai chân run rẩy.

Khi tới trước cửa căn hộ 1802.

Anh bấm chuông.

Không ai mở cửa.

Bấm lần nữa.

Vẫn không ai mở.

“Tri Ý, là anh.”

“Thẩm Nghiễn Thanh đây.”

“Mở cửa đi.”

Bên trong không có bất kỳ âm thanh nào.

Anh lấy điện thoại ra.

Gửi tin nhắn cho cô.

“Anh biết em ở bên trong.”

“Mở cửa đi.”

“Chúng ta nói chuyện.”

Tin nhắn vừa hiện trạng thái đã đọc.

Cánh cửa mở ra.

Khương Tri Ý đứng trước cửa.

Hai mắt sưng đỏ vì khóc.

Tóc tai rối bời.

Nhìn thấy anh.

Cô không nói gì.

Chỉ xoay người đi thẳng vào phòng khách.

Thẩm Nghiễn Thanh đi theo vào.

Khép cửa lại.

Phòng khách bừa bộn vô cùng.

Một chiếc tách trà vỡ tan dưới sàn.

Trên bàn trà đặt một tấm danh thiếp của văn phòng luật sư.

Thẩm Nghiễn Thanh cúi xuống nhặt lên.

Trên đó ghi:

Luật Hôn nhân Gia đình và Thừa kế Tài sản.

“Mẹ anh nói…”

Giọng Khương Tri Ý khàn đặc.

“Bà ấy muốn kiện tôi.”

“Nói tôi ăn cắp con cháu nhà họ Thẩm.”

“Bà ấy sẽ không làm vậy.”

“Bà ấy sẽ.”

Khương Tri Ý nhìn anh.

“Anh còn không hiểu mẹ mình sao?”

“Những gì bà ấy nói ra.”

“Đều làm được.”

Thẩm Nghiễn Thanh im lặng.

“Bà ấy còn nói…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...