Khương Dữ ghét bỏ nói.
“Xấu chỗ nào?”
“Chỗ này lệch.”
“Chỗ kia cũng lệch.”
“Chú Phương Húc xây đẹp hơn nhiều.”
Thẩm Nghiễn Thanh quay sang nhìn Phương Húc.
Phương Húc nhún vai.
“Mỗi người đều có chuyên môn riêng mà.”
Thẩm Nghiễn Thanh tháo toàn bộ khối gạch ra.
Bắt đầu xây lại từ đầu.
Khương Niệm chạy tới.
Leo lên ngồi trong lòng anh.
“Chú ơi.”
“Chú kể chuyện cho con nghe đi.”
“Con muốn nghe chuyện gì?”
“Chuyện công chúa với hoàng tử.”
Thẩm Nghiễn Thanh suy nghĩ một chút.
Rồi kể chuyện Cô bé Lọ Lem.
Kể được một nửa.
Khương Niệm đột nhiên ngắt lời anh.
“Tại sao hoàng tử phải đi tìm Lọ Lem?”
“Là vì anh ấy không tìm thấy cô ấy nữa sao?”
“Đúng.”
“Anh ấy làm mất cô ấy rồi.”
“Vậy sau đó tìm được chưa?”
“Rồi.”
“Cuối cùng cũng tìm được.”
“Vậy thì tốt.”
Khương Niệm hài lòng gật đầu.
“Làm mất rồi thì phải tìm lại chứ.”
Thẩm Nghiễn Thanh khẽ ngẩng đầu.
Nhìn về phía Khương Tri Ý.
Cô đang nấu cơm trong bếp.
Quay lưng về phía họ.
Nhưng bờ vai cô khựng lại trong thoáng chốc.
Rõ ràng cô đã nghe thấy.
Buổi tối.
Bọn trẻ ngủ rồi.
Phương Húc cũng trở về nhà riêng.
Anh có một căn hộ nhỏ gần bệnh viện.
Thỉnh thoảng sẽ ngủ ở đó.
Chỉ còn lại Thẩm Nghiễn Thanh.
Vẫn lì lợm ngồi trên ghế sofa.
Không chịu đi.
“Anh chưa về sao?”
Khương Tri Ý từ trong bếp đi ra.
Vừa lau tay vừa hỏi.
“Anh ngồi thêm một lúc nữa.”
“Muộn rồi.”
“Anh biết.”
Cô ngồi xuống bên cạnh anh.
Hai người im lặng một lúc.
“Bên phía mẹ anh thế nào rồi?”
Cô hỏi.
“Yên ổn rồi.”
“Anh đã bảo luật sư gửi thư cảnh cáo cho bà ấy.”
“Nói rõ rằng nếu bà ấy còn tiếp tục quấy rầy em.”
“Anh sẽ xin lệnh cấm tiếp xúc.”
“Anh nghiêm túc đấy à?”
“Đương nhiên.”
“Bà ấy là mẹ anh.”
“Làm sai thì phải chịu hậu quả.”
Thẩm Nghiễn Thanh nhìn cô.
“Giống như anh vậy.”
Khương Tri Ý cúi đầu.
Vô thức nghịch góc áo.
“Thẩm Nghiễn Thanh.”
“Anh có từng nghĩ không?”
“Vấn đề giữa chúng ta không chỉ là mẹ anh.”
“Anh biết.”
“Anh quá bận công việc.”
“Chưa bao giờ quan tâm tới em.”
“Bạn bè tụ tập, anh chưa từng dẫn em theo.”
“Đi công tác cũng chưa từng nói cho em biết khi nào sẽ về.”
“Em giống như một con mèo anh nuôi vậy.”
“Nhớ tới thì vuốt ve vài cái.”
“Không nhớ tới thì ném sang một bên.”
Thẩm Nghiễn Thanh không lên tiếng.
“Em không trách anh.”
Cô khẽ nói.
“Em chỉ đang nói sự thật.”
“Trong hai năm hôn nhân.”
“Anh có lần nào chủ động hỏi em.”
“‘Hôm nay em có vui không?’”
Anh suy nghĩ một lúc.
Kết quả là…
Chưa từng một lần.
“Cho nên.”
Khương Tri Ý nhìn anh.
“Dù mẹ anh không gây chuyện nữa.”
“Vấn đề giữa chúng ta vẫn còn đó.”
“Liệu anh có trở lại thành Thẩm Nghiễn Thanh trước kia không?”
“Bận công việc.”
“Phớt lờ em.”
“Coi em như người vô hình.”
“Sẽ không.”
“Anh lấy gì đảm bảo?”
“Bằng bài học anh đã nhận suốt ba năm qua.”
Anh nhìn cô.
“Em có biết ba năm đó anh sống thế nào không?”
“Sau khi ly hôn.”
“Anh từng nghĩ mình sẽ nhẹ nhõm.”
“Sẽ tự do.”
“Nhưng anh không hề như vậy.”
“Mỗi ngày về nhà.”
“Nhìn căn nhà trống rỗng.”
“Anh lại nhớ tới dáng vẻ em ngồi trên ghế sofa xem ti vi.”
“Mỗi lần ăn cơm.”
“Anh lại nhớ món sườn chua ngọt em từng nấu.”
“Mỗi lần đi công tác.”
“Anh lại nhớ dáng vẻ em ngồi xếp hành lý giúp anh.”
“Anh cứ nghĩ rồi sẽ quen thôi.”
“Qua một thời gian sẽ ổn.”
“Nhưng đã ba năm rồi.”
“Anh vẫn không quên được.”
Khương Tri Ý nhìn anh.
“Vậy tại sao anh không tới tìm em?”
“Bởi vì anh cho rằng em hận anh.”
“Em đúng là hận anh.”
Cô nhẹ giọng đáp.
“Nhưng em cũng…”
Cô dừng lại.
Không nói hết câu.
Nhưng Thẩm Nghiễn Thanh hiểu.
Anh cũng từng hận cô.
Hận cô vì sao không chịu nói ra.
Hận cô vì sao một mình gánh chịu tất cả.
Hận cô vì sao để Phương Húc bước vào cuộc đời mình.
Nhưng…
Nỗi hận ấy sinh ra từ tình yêu.
Nếu thật sự không còn yêu nữa.
Thì cũng chẳng còn hận.
“Tri Ý.”
Anh nắm lấy tay cô.
“Cho anh ba tháng.”
“Trong vòng ba tháng.”
“Anh sẽ chứng minh cho em thấy.”
“Anh sẽ không còn là Thẩm Nghiễn Thanh của ngày trước nữa.”
“Chứng minh thế nào?”
“Anh sẽ mỗi ngày hỏi em.”
“‘Hôm nay em có vui không?’”
“Anh sẽ nhớ từng lời em nói.”
“Anh sẽ xuất hiện mỗi khi em cần.”
“Anh sẽ không để em phải một mình nữa.”
Khương Tri Ý nhìn anh.
Trong mắt có do dự.
Nhưng cũng có chờ mong.
“Ba tháng?”
“Ba tháng.”
“Nếu sau ba tháng em vẫn không hài lòng.”
“Anh sẽ rời đi.”
“Vĩnh viễn không tới làm phiền em nữa.”
Cô suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng khẽ gật đầu.
“Được.”
“Ba tháng.”
Thẩm Nghiễn Thanh cười.
Nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ.
Chaporia
Bình Luận (0)