Tống Kỳ đáp: “Có. Em gái em quên mất tên bạn thân của nó. Mẹ em quên mật khẩu điện thoại, bố em quên cả ngày giỗ ông nội. Nhưng họ đều nói là do mệt.”
Tôi lạnh giọng: “Không phải mệt. Là bị ăn ký ức.”
Phòng livestream yên lặng.
Tôi nói tiếp: “Khách âm không thể lập tức biến thành người nhà. Nó phải ăn ký ức của người sống trước. Ăn càng nhiều, nó càng giống người đó. Đến cuối cùng, người thật sẽ quên mình là ai, còn thứ giả sẽ thay họ sống tiếp.”
Bình luận nổi lên như sóng.
【Vậy bố mẹ và em gái cậu ấy…】
【Không phải đã bị thay rồi chứ?】
【Tôi sợ nhất kiểu người nhà không còn là người nhà.】
【Vãn Vãn cứu cậu ấy đi.】
Tống Kỳ nhìn cánh cửa đóng kín, nước mắt bỗng rơi xuống.
Cậu ta nói: “Vậy bố mẹ em và em gái em còn cứu được không? Chị Vãn Vãn, em biết có chuyện không đúng, nhưng họ là người nhà em. Dù họ có kỳ lạ, em vẫn muốn cứu họ. Em không muốn sáng mai tỉnh dậy, cả nhà chỉ còn mình em là người sống.”
Tôi ghét nhất câu “người nhà”.
Không phải vì tôi không có người nhà.
Mà vì hai chữ ấy đôi khi bị dùng như dây thừng, trói người sống vào nơi đáng lẽ họ phải chạy khỏi.
Nhưng Tống Kỳ khác.
Cậu ta không muốn dùng người nhà để đạo đức bắt cóc ai.
Cậu ta chỉ là một đứa trẻ bị nhốt trong căn nhà đang ăn người, vẫn cố giữ chút hy vọng cuối cùng.
Tôi nói: “Còn cứu được hay không phải xem họ đã ăn bao nhiêu bữa cơm âm. Nhưng cậu nhớ kỹ, nếu đến lúc phải chọn, cứu người sống trước. Đừng vì thứ đã chết mà kéo người còn sống xuống cùng. Tôi không làm kiểu dĩ hòa vi quý, cũng không khuyên cậu hy sinh. Người muốn cậu chết không xứng để cậu cứu bằng mạng.”
Tống Kỳ siết chặt tay.
“Em hiểu.”
Ngoài cửa, ba giọng nói bỗng ngừng lại.
Căn phòng yên tĩnh quá mức.
Tôi lập tức thấy không ổn.
“Tống Kỳ, nhìn cốc nước.”
Cậu ta cúi đầu.
Cốc nước trước mặt đã biến đen.
Mặt nước phản chiếu không phải trần nhà.
Mà là một khuôn mặt trắng bệch không có ngũ quan.
Nó đang ở ngay phía trên đầu cậu.
Tôi hét lên: “Nằm xuống!”
Tống Kỳ ngã mạnh xuống đất.
Một bàn tay trắng nhợt từ trần nhà đâm xuống, cào qua vị trí cổ cậu vừa đứng. Móng tay sắc nhọn quét qua tường, để lại năm vết đen dài.
Phòng livestream nổ tung.
【Aaaaa!】
【Từ trần nhà!】
【Nó ở trên đầu!】
【Ai nói kịch bản đâu? Đứng ra đây!】
Tống Kỳ lăn sang bên cạnh, thở hổn hển.
Trên màn hình, trần nhà phòng cậu chậm rãi phồng xuống một mảng.
Như có người bị chôn phía trên, đang dùng lưng ép trần nhà xuống.
Bùn đen rỉ ra từ khe nứt.
Từng giọt.
Tách.
Tách.
Tách.
Trong tiếng bùn rơi, tôi nghe thấy một âm thanh rất nhỏ.
Không phải tiếng gọi.
Không phải tiếng khóc.
Là tiếng cười của một đứa trẻ.
Tôi hỏi Tống Kỳ: “Nhà cậu trước đây có mấy người?”
Cậu ta run giọng: “Bốn người.”
“Chắc không?”
“Chắc…”
Tôi nhìn trần nhà phồng xuống.
“Không. Nhà cậu từng có năm người.”
Tống Kỳ sững lại.
Tôi nhìn lá The Moon trên bàn.
Dưới ánh trăng trong lá bài, một đứa trẻ nhỏ đứng trước cửa nhà, hai tay ôm một quả bóng đỏ. Nó ngẩng đầu nhìn tôi. Mặt nó không có ngũ quan, nhưng bụng nó phồng lên, bên trong có tiếng khóc rất nhỏ.
Tôi hỏi: “Tống Kỳ, mẹ cậu từng sảy thai không?”
Cậu ta cứng đờ.
Rất lâu sau, cậu nói: “Em… em không biết. Nhưng hồi nhỏ em từng nghe bà ngoại nói, trước khi sinh em gái, mẹ em từng có một đứa bé không giữ được. Nhà em không ai nhắc chuyện đó.”
Tôi nhìn gương mặt không mặt trong cốc nước.
Nó đang cười.
Tôi nói: “Không phải khách ngoài vào nhà.”
“Là người trong nhà bị mời về.”
________________________________________
5. Đứa trẻ dưới gầm giường
Tống Kỳ ngồi bệt dưới đất, mặt trắng như giấy.
Cậu ta hỏi: “Ý chị là… đứa bé mẹ em từng không giữ được đã quay về?”
Tôi nhìn cốc nước đen trước mặt cậu ta.
Trong mặt nước, cái miệng không mặt của thứ kia mở ra rồi khép lại, như đang cười rất vui vì cuối cùng cũng có người gọi đúng gốc rễ của nó.
Tôi nói: “Không hẳn. Thai linh bình thường dù oán cũng chỉ quanh quẩn bên mẹ, nhiều nhất quấy khóc, nhập mộng, làm nhà lạnh. Nhưng thứ trong nhà cậu biết lập nhà âm, biết ăn ký ức, biết dùng gương cũ làm cửa. Nó không phải một thai linh tự nhiên quay về. Có người đã gọi nó về, nuôi nó lớn, rồi thả vào nhà cậu.”
Bình luận im lặng một lúc.
Sau đó một hàng bình luận dày đặc chạy qua.
【Có người hại nhà cậu ấy?】
【Lại là con mắt không đồng tử hả?】
【Sao tôi thấy vụ này còn đáng sợ hơn người trong tường.】
【Người trong tường ít nhất người chết là người chết, vụ này người sống và người chết lẫn vào nhau luôn.】
Tống Kỳ run giọng hỏi: “Ai gọi nó về?”
Tôi chưa trả lời.
Vì bên ngoài cửa phòng cậu, giọng mẹ cậu lại vang lên.
Lần này không còn dịu dàng nữa.
Giọng bà ấy khô khốc, như bị ai đó kéo dây thanh quản.
“Tống Kỳ, sao con lại nhắc chuyện em trai con? Nó là người nhà mình. Người nhà về nhà thì có gì sai?”
Tống Kỳ cứng người.
Bên ngoài cửa, giọng bố cậu cũng vang lên.
“Con trai, mở cửa đi. Cả nhà chờ con ăn cơm. Em trai con đói rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)