Thẻ trúc số bốn mươi bảy trong tay tôi bỗng nóng lên.
Mặt thẻ hiện một chữ.
Phá.
Tôi ném thẻ trúc về phía gương đồng.
Thẻ trúc xuyên qua mặt gương.
Một tiếng nứt vang lên.
Không phải nứt kính.
Mà như có thứ gì đó nứt trong lòng đất.
Tấm sắt trên miệng giếng rung mạnh.
Tạ Hành Chu lập tức cùng mấy đội viên kéo tấm sắt ra.
Bên dưới là miệng giếng cũ bị lấp một nửa.
Trong giếng, không có nước.
Chỉ có rất nhiều gương vỡ.
Mảnh gương chồng chất lên nhau, phản chiếu vô số khuôn mặt trắng bệch.
Giữa đống gương là một cái hũ đen.
Trên hũ khắc hình con mắt không đồng tử.
Người phụ nữ áo xám hét lên: “Dừng tay!”
Tôi cầm đồng xu cổ, nhảy xuống mép giếng.
Tạ Hành Chu kéo tôi lại.
“Nguy hiểm.”
Tôi nói: “Biết. Nhưng nếu không phá hũ, lát nữa cả khu này đều thành bàn ăn.”
Anh ta nhìn tôi một giây, rồi cởi dây an toàn trên người ném cho tôi.
“Buộc vào.”
Tôi buộc dây quanh eo.
“Tạ đội, anh bắt đầu biết phối hợp rồi đó.”
Anh lạnh mặt: “Đừng nói nhảm.”
Tôi nhảy xuống giếng.
Gương vỡ cắt qua giày, phát ra tiếng lạo xạo.
Xung quanh toàn là mặt người trong gương.
Chúng nhìn tôi, miệng cùng lúc mở ra.
“Ở lại ăn cơm đi.”
Tôi không nhìn chúng.
Tôi đi thẳng đến cái hũ đen.
Ngay khi tay tôi chạm vào hũ, trước mắt bỗng tối sầm.
Tôi thấy mình ngồi trong một căn nhà xa lạ.
Trước mặt là bàn ăn.
Trên bàn có một bát cơm nóng.
Một giọng phụ nữ dịu dàng vang lên sau lưng.
“Vãn Chi, về nhà rồi thì ăn cơm đi.”
Tôi cứng người.
Giọng đó rất xa lạ.
Nhưng không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, mũi tôi bỗng cay lên.
Từ nhỏ tôi đã không có mẹ.
Tôi chưa từng biết nếu mẹ gọi mình ăn cơm thì sẽ là giọng thế nào.
Giọng sau lưng lại vang lên.
“Con đói rồi đúng không? Ăn một miếng thôi, mẹ chờ con lâu lắm rồi.”
Tôi nhìn bát cơm trước mặt.
Trong cơm có hơi nóng.
Có mùi thơm.
Có cảm giác nhà.
Tôi biết là giả.
Nhưng có vài thứ càng chưa từng có, càng dễ khiến người ta mềm lòng.
Tôi chậm rãi đưa tay về phía bát.
Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào mép bát, đồng xu cổ trên cổ tay nóng rát.
Một tiếng chuông vang lên trong đầu tôi.
Keng.
Tôi tỉnh lại.
Trước mặt vẫn là hũ đen trong giếng.
Tôi cười lạnh.
“Lấy mẹ ra lừa trẻ mồ côi, các người đúng là hèn.”
Tôi đập đồng xu cổ xuống hũ.
“Thanh Hư môn hạ Lâm Vãn Chi, phá!”
Hũ đen nứt toác.
Tiếng khóc trẻ con vang lên rồi tan vào gió.
Bảy chiếc gương trong khu Nam An đồng thời vỡ nát.
Trên các hành lang, những người dân bị điều khiển mềm người ngã xuống.
Bát cơm trong tay họ rơi vỡ.
Gương đồng trên miệng giếng nổ tung thành bụi.
Trong bụi gương, người phụ nữ áo xám nhìn tôi, ánh mắt lần đầu lộ ra sát ý thật sự.
“Lâm Vãn Chi, cô sẽ hối hận.”
Tôi thở dốc, ngẩng đầu nhìn bà ta.
“Xếp hàng đi. Muốn tôi hối hận nhiều người lắm.”
Bà ta biến mất.
Xóm âm sập.
Nhưng trước khi hoàn toàn tan biến, trong hũ đen vỡ ra một mảnh xương nhỏ.
Trên mảnh xương có khắc một chữ.
Tài.
Tôi nhặt nó lên, đột nhiên cảm thấy lạnh.
Tài.
Tiền tài.
Tài vận.
Quyển tiếp theo, có lẽ không phải nhà.
Mà là tiền.
________________________________________
11. Bát cơm cuối cùng
Sau khi xóm âm bị phá, khu Nam An sáng đèn cả đêm.
Không phải đèn âm u trong phòng ăn nữa.
Mà là đèn xe cảnh sát, đèn cứu thương, đèn pin của nhân viên điều tra, và ánh sáng trắng từ lều tạm dựng giữa sân chơi.
Người dân trong bảy hộ đều được đưa đi kiểm tra.
Có người tỉnh lại khóc như điên, nói mình mơ thấy ngày nào cũng ăn cơm với đứa trẻ không có mặt.
Có người hoàn toàn không nhớ chuyện gì.
Có một bà cụ trong hộ thứ ba ôm chặt bát vỡ, lặp đi lặp lại rằng cháu bà cuối cùng cũng chịu về nhà.
Không ai cười.
Không ai dám xem chuyện này là mê tín nhảm nhí nữa.
Trước đây trong phòng livestream, nhiều người mắng tôi diễn.
Đêm đó sau khi cảnh sát phong tỏa khu Nam An, những người từng mắng bắt đầu xóa bình luận trong im lặng.
Nhưng mạng không quên.
Cư dân mạng đào lại từng câu.
【Lần trước nói người trong tường là ăn may, lần này bảy nhà cùng vỡ gương chắc cũng ăn may hả?】
【Ai nói Vãn Vãn kích động trẻ con bỏ nhà đâu? Nhà cậu ấy suýt thành nhà âm rồi đó.】
【Tôi chính thức quỳ. Từ nay đạo quán Thanh Hư là đạo quán ruột của tôi.】
【Đừng thần thánh hóa, nhưng cũng đừng mù. Có nhiều thứ không giải thích được thật.】
Tôi không đọc nhiều.
Vì tôi rất mệt.
Tôi ngồi bên miệng giếng cũ, uống nước đường do Lục Minh mua, tay còn dính máu do bị gương vỡ cứa.
Lục Minh nhìn tôi, do dự mãi mới nói: “Cô thật sự không cần đi bệnh viện?”
Tôi đáp: “Đi bệnh viện không chữa được nghèo.”
Cậu ta nói: “Tôi hỏi vết thương.”
“Vết thương nhỏ. Lát nữa về đạo quán bôi thuốc là được.”
Lục Minh im lặng một lát, rồi nhỏ giọng nói: “Lần này tôi không nghi cô diễn nữa.”
Tôi liếc cậu ta.
“Cậu tiến bộ rồi. Nhưng phí vả mặt lần hai tăng giá.”
Lục Minh: “…”
Tạ Hành Chu đi tới, đưa cho tôi một chiếc khăn sạch.
Chaporia
Bình Luận (0)