Nhìn qua là biết đã tốn công lên đồ. Đúng chuẩn hình tượng nam sinh đại học đẹp trai, tràn đầy sức sống.
Cùng lúc đó, Trình Dã lại đang hỏi quản lý:
“Anh thấy em già không?”
Quản lý chậm chừ nhìn kỹ gương mặt kia:
“Thằng nào nói mày già? Có phải cái tài khoản vô văn nào trên mạng bịa đặt không? Gửi qua đây, tao kiện chết nó luôn.”
“Cái mặt này ấy, mặt còn thì giang sơn còn. Cho mày đóng vai học sinh cấp ba cũng chẳng có gì lố cả.”
Trình Dã xoa trán, đã quá quen với kiểu nịnh kiểu “quản lý style”.
“Thế nếu so với sinh viên đại học thì sao?”
Ông anh quản lý xoa cằm suy nghĩ:
“Về nhan sắc thì chắc chắn không có gì phải chê, nhưng nếu nói về tuổi tác… thì em hơi lép vế đấy.”
“Dù sao thì hai mươi tám với mười tám, ở một số mặt cũng khác nhau lắm.”
Trình Dã: “…”
“Tối nay tập thêm.”
Ông anh quản lý lập tức nhận lỗi:
“Anh sai rồi! Em là thanh xuân vĩnh cửu, gọi anh là anh cũng được!”
“Đừng luyện nữa, giờ dáng em là đẹp rồi. Luyện thêm nữa là thành… ếch cơ bắp đó!”
“Tin anh đi, cơ mảnh mới là đỉnh cao! Lên hình đẹp nhất luôn!”
9
Buổi tối đi ăn, Trình Dã thay một bộ đồ khác.
Áo hoodie xám phối với quần jogger đen, khác hẳn phong cách chỉnh chu ban ngày. Trông trẻ trung, nhẹ nhàng hẳn.
Tất nhiên… vẫn rất điển trai.
“Hôm nay nhìn anh đẹp trai thật đó.”
Tôi vẫn ngồi bên cạnh anh như mọi lần.
Trước lời khen không chút giấu giếm của tôi, vành tai anh đỏ lên ngay lập tức.
“Cảm ơn, em hôm nay cũng rất xinh.
”
Hai người bề ngoài như đang xã giao khen nhau, nhưng thật ra là đang thả thính lẫn nhau.
Giờ trong điện thoại Trình Dã vẫn còn nguyên đoạn chat cầu cứu với Phó Thời Trạch.
Phó Thời Trạch gửi thẳng vài tấm hình tạo hình makeup. Kêu Trình Dã ăn mặc theo mẫu đó.
Vậy nên mới có được diện mạo “khác lạ” tối nay.
Trên hot search hôm nay, ngoài tên bộ phim cán quét top đầu, thì tạo hình tối nay của Trình Dã cũng đang “gây bão”.
Tôi có thể tưởng tượng ra hàng loạt bình luận kiểu:
【A a a a a đẹp trai quá trời đất ơi!!!!】
Vì thật ra khi nhìn thấy anh tối nay, tôi cũng phản ứng y chang.
Dù gì, cũng là idol mình mà.
Đúng vậy, nhà tôi gần như dán đầy poster Trình Dã. Ngay cửa vào còn có cả standee hình người cỡ thật.
Tôi thậm chí còn đặt làm cả gối ôm hình anh—bản có cơ bụng sáu múi.
Lần trước trong xe bắt trúng ngực của anh, suýt nữa thì bị lộ mất.
Nếu để anh đến nhà tôi thật, tôi sẽ… xấu hổ tới độ muốn độn thổ.
Sau tiệc, tôi có hơi ngà ngà.
Tôi bảo muốn đi bộ một chút rồi về, Trình Dã nói anh cũng muốn đi dạo.
Quản lý của anh lúc đó chỉ biết ngẩng đầu cảm thán:
“Làm ơn đi… ba nội này sống dai thật sự!”
Chúng tôi rời đi từ cửa thoát hiểm.
Giờ cả cổng trước lẫn sau đều bị fan và phóng viên vây kín, muốn rời khỏi đó thật không dễ.
Nên bọn tôi phải lặng lẽ chuồn đi.
Không biết có phải do hơi men chưa tan, mà cả không khí cũng nhuốm chút hồng lãng mạn.
Gió nhẹ thổi qua má rất dễ chịu, tà váy dài cũng bay theo làn gió.
Chaporia
Bình Luận (0)