20px

Mẹ ôm lấy cái bùa bình an, bật khóc nức nở.

Tiếng khóc đó, không còn là sự tuyệt vọng và đau đớn đơn thuần nữa, mà xen lẫn sự nhớ nhung và niềm an ủi khi được cứu rỗi.

Tôi bay lơ lửng bên cạnh mẹ, nhìn bờ vai run rẩy của mẹ.

Mẹ ơi, khóc đi.

Khóc ra, là sẽ ổn thôi.

Từ ngày đó, mẹ bắt đầu từ từ chấp nhận điều trị, hợp tác với bác sĩ, cố gắng hồi phục sức khỏe.

Mẹ vẫn nói rất ít, nhưng ánh mắt mẹ, không còn c.h.ế.t lặng nữa.

Ngày xuất viện, chú A Triết giúp mẹ hoàn tất thủ tục.

Trước khi rời đi, mẹ nói với chú A Triết câu đầu tiên sau hơn nửa tháng:

“A Triết, đưa em đi thăm Nam Nam, được không?”

Giọng mẹ khàn đục, khô khan, nhưng vô cùng kiên định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn – https://otruyen.online/tieu-anh-hung/chuong-7.html.]

Khóe mắt chú A Triết đỏ hoe, anh gật đầu thật mạnh: “Được.”

Họ không đến cái ao đã chôn vùi thân xác tôi.

Chú A Triết lái xe, đưa mẹ đến một ngọn núi gần thị trấn.

Nơi đây rất yên tĩnh, phong cảnh đẹp, có thể nhìn thấy thị trấn nhỏ dưới chân núi và cánh đồng xa xăm.

Dưới gốc cây tùng lớn nhất, có dựng một tấm bia đá nhỏ.

Trên bia không có ảnh, bởi vì họ không thể tìm được bất kỳ tấm ảnh nào của tôi.

Trên đó chỉ khắc một dòng chữ:

Mộ con gái yêu Nam Nam.

Đây là mộ gió mà chú A Triết đã lập cho tôi.

Bên trong không có tro cốt của tôi, chỉ đặt bản sao của cuốn vở bài tập vẽ đầy tội ác và hy vọng, cùng với lá bùa bình an do cô dì nhà Vương đưa tới.

Mẹ mặc một bộ đồ màu đen, chậm rãi bước đến trước mộ bia.

Bà đưa tay ra, những ngón tay nhẹ nhàng, dịu dàng vuốt ve Hai chữ “Nam Nam”, giống hệt như cách mẹ từng vuốt ve má tôi.

Mẹ quỳ xuống, giọng nói nhẹ như một làn gió.

“Mẹ đến thăm con đây.”

“Mẹ xin lỗi, mẹ đã không bảo vệ được con, để con phải chịu nhiều khổ cực như vậy.”

“Ngày xưa mẹ cứ luôn nói với con, phải nghe lời, phải nhẫn nhịn, chúng ta mới sống sót được, mẹ đã sai rồi, sai đến mức không thể tin được.”

“Con dũng cảm và thông minh hơn mẹ, con là niềm tự hào của mẹ.”

Mẹ không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ đó, đối diện với tấm bia đá lạnh lẽo, kể lể lời xin lỗi muộn màng và nỗi nhớ vô tận.

Ánh mặt trời xuyên qua cành lá cây tùng, rải rác những vệt sáng lốm đốm, rơi trên người mẹ, cũng rơi trên ngôi mộ bia nhỏ bé kia.

Tôi bay lơ lửng bên cạnh họ, yên lặng lắng nghe.

Mẹ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mộ bia, ánh mắt có bi thương, nhưng còn có một sự kiên định chưa từng có: “Nam Nam, con yên tâm, mẹ sẽ sống thật tốt, mang cả phần đời của con, cùng nhau sống tiếp.”

“Mẹ sẽ giúp con nhìn thế giới này, nhìn những kẻ xấu phải nhận báo ứng, nhìn những người như mẹ con ta, đều có thể có được cuộc đời mới.”

Nói xong, bà hướng về phía mộ bia, cúi gập người, lạy ba cái thật sâu, thật sâu.

Khi bà đứng dậy, trên khuôn mặt, lần đầu tiên, nở một nụ cười rất nhạt, nhưng vô cùng chân thật.

Nhìn thấy nụ cười của mẹ, tôi cảm thấy tia chấp niệm cuối cùng trói buộc linh hồn tôi cũng lặng lẽ tiêu tan.

Một làn gió ấm áp thổi qua, cơ thể tôi trở nên ngày càng nhẹ, ngày càng trong suốt.

Tôi quay đầu lại, nhìn lần cuối vào mẹ và chú A Triết đang đứng dưới ánh mặt trời.

Họ tựa vào nhau, đẹp như một bức tranh.

Tốt quá rồi.

Mẹ, chú A Triết, tạm biệt.

Nam Nam, phải đi đến một nơi rất xa rồi.

Ở nơi đó, chắc chắn sẽ có kẹo ăn, có quần áo mới để mặc, và sẽ có một mái nhà đúng nghĩa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...