Ánh mắt xa lạ đến đáng sợ.
“Lúc đó.”
“Em có biết cô ấy là vợ anh không?”
Hạ Vãn Tình sững người.
“Em…”
“Có biết không?”
Giọng anh càng lúc càng lạnh.
Hạ Vãn Tình không dám nhìn thẳng.
Cuối cùng chỉ có thể gật đầu.
Một khoảnh khắc ấy.
Điều gì đó trong lòng Tống Cẩn Niên hoàn toàn sụp đổ.
Anh từng cho rằng.
Hạ Vãn Tình đơn thuần.
Thiện lương.
Yếu đuối.
Nhưng giờ đây.
Những chứng cứ trước mắt giống như một cái tát thật mạnh.
Đánh tan toàn bộ ảo tưởng của anh.
Anh chậm rãi đứng dậy.
Nhìn người phụ nữ trước mặt.
Từng chữ từng chữ hỏi:
“Là em làm?”
“Những tin đồn kia.”
“Những bài báo kia.”
“Những lời vu khống kia.”
“Tất cả đều là em làm?”
Hạ Vãn Tình bật khóc.
Muốn tiến tới nắm lấy tay anh.
Nhưng Tống Cẩn Niên đã lùi lại một bước.
Giữa hai người.
Lần đầu tiên xuất hiện khoảng cách rõ ràng đến như vậy.
Ngoài cửa sổ.
Đêm Bắc Kinh lạnh lẽo như băng.
Mà trong lòng Tống Cẩn Niên.
Cũng lần đầu tiên xuất hiện cảm giác hối hận.
Không phải vì ly hôn.
Mà vì suốt thời gian dài như vậy.
Anh đã lựa chọn tin người khác.
Thay vì tin người phụ nữ từng ở bên mình suốt bảy năm.
7
Sau đêm đó.
Tin tức Hạ Vãn Tình bị điều tra nhanh chóng lan truyền trong nội bộ công ty.
Mặc dù Tống Cẩn Niên đã yêu cầu giữ bí mật.
Nhưng thương trường vốn không có bí mật thật sự.
Chỉ trong vài ngày.
Hầu hết lãnh đạo cấp cao đều biết chuyện.
Ánh mắt mọi người nhìn Hạ Vãn Tình bắt đầu thay đổi.
Từ khách sáo.
Trở thành xa cách.
Từ nể mặt.
Trở thành khinh thường.
Ai cũng hiểu.
Nếu không có sự thiên vị của Tống Cẩn Niên.
Một người như Hạ Vãn Tình căn bản không thể ngồi ở vị trí hiện tại.
Trong phòng làm việc.
Hạ Vãn Tình nhìn những tin nhắn lạnh nhạt từ đồng nghiệp.
Hai tay run lên.
Cô ta chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ thành thế này.
Điện thoại vang lên.
Là Tống Cẩn Niên.
Ánh mắt cô ta lập tức sáng lên.
“Anh Cẩn Niên!”
Nhưng giọng nói phía bên kia lại lạnh lùng đến xa lạ.
“Mười phút nữa tới văn phòng tôi.”
Nói xong liền cúp máy.
Trong lòng Hạ Vãn Tình bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.
…
Mười phút sau.
Cô ta đứng trước bàn làm việc của Tống Cẩn Niên.
Trên bàn là một xấp hồ sơ.
Tống Cẩn Niên đẩy nó sang.
“Cô xem đi.”
Anh không gọi cô ta là “Vãn Tình”.
Mà dùng từ “cô”.
Sắc mặt Hạ Vãn Tình lập tức trắng bệch.
Cô ta mở hồ sơ.
Bên trong là toàn bộ bằng chứng.
Tin nhắn.
Giao dịch chuyển khoản.
Bản ghi âm.
Thậm chí còn có lời khai của trợ lý riêng.
Mỗi một trang đều như một cái tát.
Đánh thẳng vào mặt cô ta.
“Anh…”
“Anh điều tra đến mức này sao?”
Tống Cẩn Niên nhìn cô ta.
Ánh mắt không còn chút dịu dàng nào.
“Cho nên.”
“Những chuyện này đều là thật.”
Hạ Vãn Tình cắn môi.
Nước mắt lập tức rơi xuống.
“Em chỉ quá yêu anh thôi.”
“Lúc đó em sợ mất anh.”
“Em không cố ý làm hại chị ấy.”
Tống Cẩn Niên bỗng bật cười.
Nhưng nụ cười ấy lạnh đến đáng sợ.
“Không cố ý?”
“Cô thuê truyền thông bôi nhọ cô ấy.”
“Cô phát tán tin đồn ngoại tình.”
“Cô để toàn bộ công ty hiểu lầm cô ấy.”
“Đó gọi là không cố ý?”
Mỗi một câu nói.
Đều khiến sắc mặt Hạ Vãn Tình càng trắng thêm.
Từ trước tới nay.
Tống Cẩn Niên chưa từng nói chuyện với cô ta bằng giọng điệu này.
“Tống Cẩn Niên…”
Cô ta bật khóc.
“Em chỉ là quá yêu anh…”
“Câm miệng.”
Cả căn phòng lập tức yên lặng.
Hạ Vãn Tình ngây người.
Ngay cả nước mắt cũng quên rơi.
Tống Cẩn Niên chống hai tay lên bàn.
Giọng nói khàn đi.
“Đừng dùng tình yêu làm lý do.”
“Nếu yêu một người mà phải hủy hoại người khác.”
“Thì đó không phải yêu.”
Đây là lần đầu tiên.
Anh nghiêm túc nhìn lại người phụ nữ trước mặt.
Cũng là lần đầu tiên nhận ra.
Có lẽ ngay từ đầu.
Anh chưa từng thật sự hiểu cô ta.
…
Chiều hôm đó.
Thông báo điều động nhân sự được ban hành.
Hạ Vãn Tình bị cách chức.
Chuyển khỏi bộ phận chiến lược.
Tin tức vừa xuất hiện.
Cả công ty lập tức chấn động.
Rất nhiều người âm thầm thở phào.
Bởi ai cũng biết.
Năng lực của Hạ Vãn Tình hoàn toàn không đủ.
Chỉ là trước đây không ai dám nói.
Trong văn phòng.
Hạ Vãn Tình nhìn quyết định điều động.
Nước mắt rơi lã chã.
Cô ta gọi cho Tống Cẩn Niên hàng chục cuộc.
Nhưng tất cả đều bị từ chối.
Đến cuối cùng.
Cô ta mới hiểu.
Lần này.
Mọi thứ thật sự không còn đường cứu vãn.
…
Cùng lúc đó.
Nam Thành.
Tôi đang ngồi trong một quán cà phê ven biển.
Đối diện là một người đàn ông trung niên.
Ông ấy là giám đốc điều hành của tập đoàn Thiên Thịnh.
Một trong những tập đoàn lớn nhất miền Nam.
“Thẩm tiểu thư.”
“Tôi đã xem toàn bộ hồ sơ của cô.”
“Thành thật mà nói.”
“Tôi rất bất ngờ.”
Ông ấy cười.
“Những chiến lược kinh doanh nổi tiếng của Bắc Thành những năm qua.”
“Hóa ra phần lớn đều do cô xây dựng.”
Tôi đặt tách cà phê xuống.
“Mọi chuyện đã là quá khứ rồi.”
Người đàn ông lắc đầu.
“Không.”
“Người có năng lực ở đâu cũng đáng giá.”
Ông ấy lấy ra một bản hợp đồng.
Đẩy về phía tôi.
“Phó tổng giám đốc chiến lược.”
“Mức lương gấp đôi hiện tại.”
“Cổ phần riêng.”
“Tập đoàn Thiên Thịnh chân thành mời cô gia nhập.”
Tôi nhìn hợp đồng.
Khẽ im lặng.
Chaporia
Bình Luận (0)