20px

Tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh hỏi: “Sao cậu biết?”

“Cả người anh ấy tươi tắn hẳn lên, lúc họp còn nhìn điện thoại cười nữa!” Đó là vì anh ấy đang nhắn tin với tôi.

Tôi hơi chột dạ thoát khỏi khung chat.

Cuối tuần, Hoắc Cẩn Xuyên lập ra kế hoạch hẹn hò.

Đưa tôi ra khơi.

Nhìn con tàu du lịch đang phun chữ Xuyên trước mặt, tôi im lặng.

Thế giới này có bao nhiêu người giàu có, thêm tôi một người nữa thì có sao đâu?

Hoắc Cẩn Xuyên chỉ vào con tàu lớn mới: “Tôi vừa mua thêm một chiếc nữa, lúc đó sẽ khắc chữ Lâm lên.”

Nghe tới này, chỉ thôi tôi thấy hơi run rẩy.

Cuộc đời tôi cũng đã khởi sắc rồi.

Trên boong tàu, Hoắc Cẩn Xuyên dạy tôi câu cá.

Cũng chẳng dạy nghiêm túc được bao lâu, câu được một lúc thì hôn nhau, cá cần câu cũng chẳng hay.

Buổi chiều, anh lại nói muốn dạy tôi chơi thuyền buồm.

Cũng khá kích thích.

Lại mở khóa thêm play mới.

Trước khi tan làm ngày thứ Tư, Hoắc Cẩn Xuyên báo tôi đến nhà anh.

【Hôm nay tôi vào bếp.】

【Anh còn biết nấu ăn à?】

【Khinh thường ai đó?】

Thế là, Hoắc Cẩn Xuyên lại ngồi trên chiếc xe cả tăng mười vạn tệ của tôi.

Tôi cũng không hiểu tại sao anh lại có sở thích lạ lùng là không lái một hàng xe sang dưới hầm mà cứ thích đi xe của tôi.

Khi dừng đèn đỏ, tôi nhìn thấy Tổ trưởng Tô bên cạnh.

Tôi hét lớn: “Hoắc Cẩn Xuyên, cúi xuống, gục đầu xuống!”

Hoắc Cẩn Xuyên không hỏi gì, ngoan ngoãn làm theo, cái người rụt lại.

Trông thật buồn cười.

Đi qua con phố quen thuộc đó, Hoắc Cẩn Xuyên mới ngồi thẳng dậy, vẻ mặt tủi thân.

Tôi thích thú, cười ha hả.

Anh bất mãn: “Bị nhìn thấy thì có sao đâu? Em đâu phải chưa từng chở tôi về nhà.”

Tôi nói: “Đây chính là làm chuyện xấu chột dạ.”

Anh đầy khát khao: “Khi nào chúng ta mới không cần lén lút nữa? Tôi thật sự muốn tuyên bố với cả thế giới rằng em là vợ tôi.”

Tay tôi run lên, suýt chút nữa không nhìn thấy đèn đỏ vừa bật lên.

“Hoắc Cẩn Xuyên! Đừng có nói gì về vợ con khi tôi đang lái xe!”

Anh trêu chọc: “Lại làm em động lòng rồi à?”

Hoắc Cẩn Xuyên đeo tạp dề, đứng trong bếp trông cũng ra dáng lắm.

Vai rộng eo hẹp chân dài, chắc chắc, nếu không mặc quần áo mà chỉ đeo tạp dề…

Giang Lâm, ban ngày ban mặt, mày nghĩ gì vậy!

Nhưng rõ ràng Hoắc Cẩn Xuyên cũng đang đẩy những suy nghĩ không đứng đắn.

Anh cầm xẻng xào rau ghé sát tai tôi hỏi: “Có muốn thử play ở bếp không?”

Tôi giả vờ nghiêm nghị: “Im miệng, mau nấu cơm đi, tôi đói rồi.”

Anh và tôi yêu đương nửa năm, tâm trạng có vẻ rất tốt.

“Vợ à, tôi vui quá, cuối cùng em cũng không coi tôi là lãnh đạo nữa rồi.”

Tôi cố gắng nén giọng: “Đúng thế đấy, chồng yêu.”

Động tác xào rau của Hoắc Cẩn Xuyên đột nhiên cứng lại.

Hừ, chỉ cho phép anh trêu chọc tôi, không cho phép tôi trêu lại sao?

Ăn cơm xong, tôi làm bộ muốn đi.

Hoắc Cẩn Xuyên níu lại: “Ngủ lại đây đi, giường phòng tôi rất lớn.”

Tôi cầm lấy chìa khóa xe trên bàn.

Hoắc Cẩn Xuyên lại nói: “Bồn tắm nhà tôi rất to.”

… Thật ra tôi cũng không muốn đi lắm.

Tôi đặt chìa khóa xe xuống, quay người nhảy lên người anh, anh vững vàng đỡ lấy tôi.

Bồn tắm nhà Hoắc Cẩn Xuyên quả thực rất lớn.

Ngày hôm sau, cả hai chúng tôi đều xin nghỉ phép nửa ngày.

Ngủ đến trưa, chúng tôi cùng nhau tắm rửa.

Khi bước ra, tôi nằm rạp trên người anh và hôn anh một cách dứt khoát.

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ chính bị người nào đó mở toang từ bên ngoài.

Không, là bị chó mở ra từ bên ngoài.

Một con Husky to lớn lừng hổ xuống lên giường.

Nó chắc là tưởng tôi đang bắt nạt Hoắc Cẩn Xuyên, dùng sức mạnh đẩy tôi ra khỏi người anh, sau đó hôn hít liếm láp Hoắc Cẩn Xuyên.

Hoắc Cẩn Xuyên xoa đầu con chó, chỉ vào tôi: “ABC ngoan nào, đây là mẹ con.”

Tôi ngơ ngác.

Chưa đủ, bên ngoài cửa lại vang lên giọng một chú lớn tuổi:

“Cẩn Xuyên, con ở nhà à?”

Tôi và anh bốn mắt nhìn nhau, tôi chỉ muốn ch.ế.t quách đi cho xong.

Không biết nên cảm thấy may mắn hay không, là ít nhất tôi và Hoắc Cẩn Xuyên đều có mặc áo choàng tắm.

Và sao chú này trông quen thế nhỉ?

Hoắc Cẩn Xuyên vẻ mặt kháng cự: “Ba, sao ba lại đến?”

Người chú cười cợt: “Mấy đứa trẻ bây giờ đúng là chối bỏ quá ha, ngày thường cũng chẳng đi làm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...