20px

“Không thể nào!”

Lịch sử là do chính tay anh ta xử lý, ngay cả mã dữ liệu gốc cũng đã sửa rồi, sao có thể khôi phục được! Ai có năng lực này chứ!

Anh ta hoảng rồi.

Thật sự hoảng rồi.

Nhưng anh ta vẫn cố nén tất cả cảm xúc, nhìn tôi với dáng vẻ hận sắt không thành thép.

“Bồ Vũ! Cho dù em không muốn chịu trách nhiệm, cũng không cần làm giả chứng cứ! Em tưởng ngụy tạo một bản ghi là xong sao!”

“Rầm” một tiếng.

Tôi còn chưa nói gì, sếp lớn đã ném gạt tàn thuốc vào đầu Lục Dữ Chi, giận dữ quát.

“Ngụy tạo?”

“Đây là bản ghi do đích thân viện sĩ Lâm Đào khôi phục! Còn có đoạn ghi âm thằng ngu như cậu tự miệng thừa nhận!”

Mặt Lục Dữ Chi lập tức trống rỗng.

Ngay cả máu trên trán cũng không buồn để ý, anh ta ngây ra.

“Cái gì, Lâm Đào…”

Trong chớp mắt, anh ta chợt nhớ tôi có một cô bạn thân tên Lâm Linh, mà Lâm Linh kia đúng là sống trong khu nhà của Đại học Thanh Hoa.

Nhưng anh ta có nghĩ thế nào cũng không ngờ.

Bố của Lâm Linh lại chính là viện sĩ máy tính nổi danh Lâm Đào…

Anh ta tưởng tôi chỉ có ghi âm, ngay cả lý do chống chế cũng đã nghĩ xong. Kết quả không ngờ, mọi thứ đều đã được khôi phục!

Ôn Uyển đến giờ vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

Cô ta chỉ nghĩ lịch sử chỉnh sửa là do chính tay Lục Dữ Chi sửa. Có ai có thể giỏi hơn một thiên tài tốt nghiệp ngành máy tính của Thanh Đại chứ?

Vậy nên cô ta ngẩng đầu, vô cùng chắc chắn.

“Chính chị làm giả! Bồ Vũ, chị đang hãm hại bọn em!”

Tôi trợn trắng mắt, ngay cả ham muốn giao tiếp với loại ngu ngốc này cũng không có.

Mặt Ôn Uyển vừa xấu hổ vừa tức giận, càng như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Đúng lúc này, cửa văn phòng bị gõ vang.

Bốn cảnh sát bước vào.

Lục Dữ Chi và Ôn Uyển run lên, vô thức nhìn tôi. Tôi và sếp lớn nhìn nhau, rồi tôi nói với cảnh sát:

“Họ bị nghi ngờ phạm tội thương mại. Chứng cứ tôi đã cung cấp cho cơ quan kiểm sát.”

“Phiền các anh.”

Thấy tôi thật sự đưa anh ta ra tòa, Lục Dữ Chi đầy mặt không thể tin nổi.

“Bồ Vũ, em điên rồi sao?”

“Chúng ta là người một nhà! Chúng ta là vợ chồng! Em lại đi kiện anh?”

Tôi thấy buồn cười.

“Khi anh muốn tôi ngồi tù, chẳng phải cũng không chút do dự sao? Bây giờ còn giả vờ cái gì?”

Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới.

“Thật buồn nôn!”

Hơi thở anh ta như ngừng lại. Đến lúc này, cuối cùng anh ta cũng phát hiện ra, tôi thật sự không còn yêu anh ta nữa.

Ôn Uyển hoảng đến không biết làm sao.

Cô ta cũng không ngờ mọi chuyện lại biến thành thế này. Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, tự đưa chính mình vào tù.

“Không…”

“Em không muốn ngồi tù! Em không muốn!”

Nhưng cảnh sát không quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp còng tay hai người, áp giải lên xe cảnh sát trước ánh mắt của mọi người.

Tôi xin nghỉ với sếp rồi về nhà.

Trước cửa đã có vài người đứng chờ, là môi giới và người mua mà tôi đã hẹn.

“Hợp đồng bán nhà đã ký rồi, mọi người yên tâm. Ngày mai là ngày bàn giao nhà, trong hôm nay tôi sẽ dọn sạch đồ.”

Người mua cười tươi như hoa.

Căn nhà chín triệu tệ, anh ta chỉ dùng chín trăm nghìn tệ đã mua được, nội thất bên trong đều được tặng miễn phí.

Đúng là bánh từ trên trời rơi trúng anh ta!

“Không sao không sao, không vội. Cô cứ từ từ dọn. Tôi chỉ đến xem căn nhà mới của mình thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...