20px

09

Sát ý nơi đáy mắt ta đột nhiên thu lại, Miêu đao dừng sát bên cổ Bùi Huyền Tịch.

Một sợi m.á.u tươi men theo lưỡi đao nhỏ xuống.

Khó trách khi ta dùng cổ Khô Mộc Phùng Xuân giữ lấy tâm mạch của Nhu nhi, lại không cảm nhận được một tia d.a.o động hồn phách nào của nàng.

Bọn họ không chỉ ngược sát thân xác nàng, còn muốn linh hồn nàng vĩnh viễn không được siêu sinh.

Bùi Huyền Tịch thấy ta dừng tay, hơi thở phào nhẹ nhõm.

Sự ngạo mạn thuộc về kẻ ở trên cao lại trở về trên mặt hắn.

“Kim Vân Tương, bản lĩnh của ngươi lớn thì đã sao? Chung quy ngươi cũng chỉ là một nữ nhân điên thương xót nữ nhi mà thôi. Nếu ngươi muốn nàng sống lại, thì ngoan ngoãn bỏ đao xuống, chữa lành vết thương cho bản quan.”

Hắn thở hổn hển, ánh mắt âm độc.

“Chỉ cần ngươi bằng lòng chịu quy thuận triều đình, dâng cổ thuật Nam Cương của ngươi cho Thánh thượng, bản quan có thể làm chủ, để Quốc sư thả hồn phách của Nhu nhi ra. Đến lúc đó, bản quan vẫn sẽ tôn nàng làm bình thê.”

Đúng là một bộ mặt khiến người ta buồn nôn.

Đến nước này rồi, hắn vẫn cảm thấy mọi thứ nằm trong lòng bàn tay, vẫn dùng cái lối cân nhắc lợi hại kia để đo lường giới hạn cuối cùng của ta.

Ta nhìn hắn, chợt bật cười.

Cười đến mức da đầu Bùi Huyền Tịch tê dại.

“Ngươi cười cái gì?”

Ta thu Miêu đao về, trở tay đ.â.m mũi đao vào đùi hắn.

Bùi Huyền Tịch kêu t.h.ả.m thành tiếng.

“Ngươi nghĩ ta sẽ vì vào Tỏa Hồn tháp mà vẫy đuôi cầu xin ngươi sao?”

“Đại vu Nam Cương ta chưa từng nghe điều kiện của bất kỳ kẻ nào, càng không giữ lại mạng ch.ó của kẻ thù.”

Ta đột nhiên rút đao ra, túm lấy cổ áo hắn, kéo hắn đến trước mặt.

“Tỏa Hồn tháp ở hoàng cung đúng không? Ta tự mình đi lấy.”

Lời vừa dứt, đầu ngón tay ta kẹp một con Nhiếp Hồn cổ tỏa ánh sáng u ám, trực tiếp vỗ vào đỉnh sọ của hắn.

Hai mắt Bùi Huyền Tịch lập tức trợn trắng, cơ thể co giật dữ dội.

Ký ức của hắn như đèn kéo quân bị cưỡng ép rút ra, tràn vào đầu ta.

Ta nhìn thấy mấy ngày cuối cùng trước khi Nhu nhi c.h.ế.t.

Nàng từng tự hạ Phản Phệ cổ lên chính mình, nhưng bị Bùi Huyền Tịch phát hiện.

Hắn để tên Quốc sư trong cung giải cổ, còn nhốt Nhu nhi vào địa lao tối tăm.

Cổ trùng trong cơ thể ta gần như bùng nổ trong nháy mắt.

Thất khiếu của Bùi Huyền Tịch bắt đầu chảy m.á.u, thần trí nhanh ch.óng tan rã.

“Ta đã nói rồi, ta nhìn trúng trái tim của ngươi.”

Ta vươn tay, móng tay đột nhiên dài ra, dứt khoát xuyên thủng l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Bùi Huyền Tịch trợn to mắt, nhìn chằm chằm l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng của mình, rồi tắt thở trong nỗi sợ hãi.

Hai giọt m.á.u đầu tim, đủ rồi.

Ta cất chiếc bình vào trong n.g.ự.c, xoay người nhìn những bách tính đang che chở ta ngoài cửa.

Tuy bọn họ sợ hãi xương cốt thi hài đầy đất, nhưng không một ai lùi bước.

Ta cúi người thật sâu với bọn họ.

“Đa tạ chư vị đã bảo vệ nữ nhi ta chu toàn. Ân tình này, Nam Cương vĩnh viễn ghi nhớ. Nhưng chuyện tiếp theo không liên quan đến các vị. Hoàng cung là trọng địa, không phải nơi các vị nên đi. Giải tán đi.”

Lão khất cái chống gậy đ.á.n.h ch.ó, hốc mắt đỏ bừng.

“Đại vu, người nhất định phải mang hồn của Tang y nữ về. Một cô nương tốt như nàng, không thể cứ thế mà mất được.”

Phía hoàng cung, thấp thoáng có t.ử khí xoay quanh.

Đó chính là Tỏa Hồn tháp.

Ta gật đầu, xoay người, cẩn thận cõng thân xác tàn khuyết của Nhu nhi lên lưng.

“Nhu nhi, A nương đưa con về nhà.”

10

Cửa hoàng thành đóng c.h.ặ.t, trên tường thành bố trí đầy trọng binh.

Động tĩnh ở tướng phủ đã sớm kinh động đến trong cung.

Thánh thượng đương triều đang ngồi trên lầu thành, lạnh mắt nhìn xuống ta.

Bên cạnh hắn là một lão giả mặc đạo bào bát quái, tay cầm phất trần, trên mặt đầy vẻ ngạo nghễ.

Đó là Quốc sư của Đại Thương, cũng là kẻ đầu sỏ rút hồn phách của Nhu nhi ra.

“Yêu phụ to gan, g.i.ế.c Trưởng công chúa và Thủ phụ đương triều, vậy mà còn dám tự tiện xông vào hoàng thành!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...