07

Tôi muốn tỏ tình!

Nhưng Giang Dữ An thế nào cũng không chịu ra ngoài gặp tôi.

Chuyển tiền cho anh cũng không nhận.

Lòng tự trọng đáng chết này của bố đứa nhỏ.

Tôi chỉ đành chạy tới hội sở nơi anh làm việc.

Trước giờ làm của anh, lén đặt phòng riêng cao cấp nhất.

Gói dịch vụ còn bao gồm cả trang trí hiện trường.

Quản lý cúi đầu khom lưng hỏi tôi muốn trang trí thành kiểu gì.

Tôi nhìn quanh một vòng.

Nghiêm túc gật đầu.

“Cứ trang trí theo kiểu lễ tỏ tình đi.”

“Hôm nay tôi muốn tỏ tình với người mình thích, hiểu chứ?”

Nhất định phải có đủ cảm giác nghi thức.

Quản lý cúi người ghi chép vào sổ.

“Vậy đối phương thích loại hoa nào ạ?”

Câu hỏi này làm khó tôi.

Trong ký ức của tôi.

Dường như mọi sở thích của Giang Dữ An đều dựa theo sở thích của tôi.

Tôi thích gì thì anh thích cái đó.

Tôi trầm ngâm suy nghĩ.

“Vậy chọn hoa dành dành đi.”

Từ nhỏ đến lớn.

Tôi luôn rất thích hương thơm thanh mát của hoa dành dành.

Sau khi kết hôn, Giang Dữ An còn đặc biệt trồng cả một sân đầy hoa dành dành.

Đích thân chăm sóc.

Mỗi sáng sớm đều cắt vài cành đặt bên đầu giường tôi.

Vừa đẹp vừa thơm.

“Được ạ!”

Quản lý hí hửng lui xuống.

Ở góc khuất mà tôi không nhìn thấy.

Ông ta lén buông nút ghi âm giọng nói rồi gửi đi.

【Cậu chủ, cô Hứa nói hôm nay muốn tỏ tình với cậu! Phòng là VIP666.】

【Còn dùng loại hoa cùng mùi hương nước hoa cậu thường dùng nữa!】

【Vâng vâng, bên này tôi đợi cậu tới.】

Tôi đi quanh xem xét rồi lùi lại vài bước.

“Đúng rồi.”

“Khụ khụ.”

“Giang Dữ An sắp tới làm rồi đúng không?”

“Phòng riêng này tôi chỉ định anh ấy phục vụ.”

“Những nhân viên khác không được vào.”

“Được ngay, cô Hứa!”

08

Hiện trường được trang trí theo phong cách champagne sang trọng.

Dưới ánh đèn màu cam ấm áp.

Từ cửa vào đến ghế chính đều trải đầy cánh hoa dẫn đường.

Hương thơm lan tỏa.

Lãng mạn vô cùng.

Tôi rất hài lòng.

Người ta mang tới một bó hoa dành dành cao gần nửa người.

Tôi cầm thử lên.

Vừa mới ôm lấy.

Cửa phòng riêng mở ra.

Bóng dáng cao gầy của thiếu niên kéo dài đến bên chân tôi.

“Anh tới rồi à?”

Tầm nhìn của tôi bị bó hoa trắng muốt che khuất.

Cũng vừa hay che đi gương mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.

Khụ khụ.

Mũi tên đã lên dây.

Tôi hơi căng thẳng.

Lời nói cũng trở nên lộn xộn.

“Tặng anh.”

“Trước đó có chút hiểu lầm, hy vọng anh đừng để ý.”

“Nhưng tất cả những gì em nói với anh đều là thật.”

“Em thích anh.”

“Tương lai chúng ta sẽ kết hôn, sinh con, cùng sống những ngày tháng hạnh phúc.”

“Đừng chống cự em nữa.”

“Hãy thử chấp nhận em.”

“Chúng ta ở bên nhau được không?”

Lời vừa dứt.

Không khí vô cùng yên tĩnh.

Tôi ngửi mùi hoa thoang thoảng bên mũi.

Căng thẳng chờ đợi câu trả lời.

Giang Dữ An chắc không thể từ chối tôi đâu nhỉ?

Chính anh đã nói rất thích tôi mà.

Đáp lại tôi là một tiếng cười rất ngắn.

Ngay sau đó.

Có người nhận lấy bó hoa.

Tầm nhìn của tôi bỗng sáng rõ.

Nụ cười lập tức cứng lại trên môi.

Lâm Khê đang dựa một bên.

Biểu cảm đầy ẩn ý.

“Tôi đã nói gì nào?”

“Cô ấy đang lùi để tiến thôi.”

“Đấy, sốt ruột thể hiện bản thân chưa kìa.”

Trịnh Hiến ôm bó hoa của tôi.

Cúi đầu nhìn hoa.

Rồi lại nhìn tôi.

Khóe môi cong lên.

Trông có vẻ tâm trạng rất tốt.

“Hứa Chi Chi, cậu đúng là có lòng.”

“Được.”

“Tôi không trách cậu nữa.”

“Nhưng nếu thật lòng muốn ở bên tôi.”

“Thì phải nghe lời tôi.”

“An phận một chút.”

“Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện quản tôi.”

Tôi đã hóa đá tại chỗ.

Một dự cảm chẳng lành ập tới.

Tôi vội quay đầu.

Cách đó không xa, Giang Dữ An đang đẩy xe rượu.

Lặng lẽ nhìn về phía này.

Không biết đã đứng đó bao lâu.

Nhưng cảnh vừa rồi.

Chắc chắn anh đã nhìn thấy hết.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Anh cúi đầu.

Các ngón tay siết chặt.

Khóe môi nở ra một nụ cười tự giễu rất nhạt.

Sau đó quay người rời đi theo hướng ngược lại.

“Không phải đâu, Giang Dữ An, anh nghe em giải thích đã, không phải như vậy!”

Tôi muốn khóc mà không được.

Theo bản năng đuổi theo.

“Đợi em với.”

Trịnh Hiến túm lấy cánh tay tôi.

Giọng đầy nghi hoặc, xen lẫn tức giận nặng nề.

“Không phải vì thế thì là vì cái gì?”

“Hứa Chi Chi, cậu có ý gì?”

“Ý là…”

“Các người bị bệnh à!”

Bị hai người này phá hỏng hết.

Tôi tức đến mức đá mạnh anh ta một cái.

“Các người tự dưng chạy tới đây làm gì?”

“Đây là thứ tôi chuẩn bị cho Giang Dữ An.”

“Xuýt!”

Trịnh Hiến rụt chân lại.

Cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.

Gương mặt đầy vẻ khó tin.

“Cậu thích cậu ta?”

Lâm Khê cũng hơi hoàn hồn.

Giả vờ thở dài.

Bày ra bộ dạng nghĩ cho tôi.

“Không ngờ cậu lại thích kiểu người này.”

“Giang Dữ An ngoài cái mặt đẹp ra thì còn ưu điểm gì?”

“Hứa Chi Chi, mắt nhìn người của cậu hơi kém đấy.”

“Cũng còn tốt hơn mắt nhìn người của cậu.”

Lâm Khê luôn nói mình là kiểu người thẳng tính.

Tôi vốn chẳng thích cô ta.

Từng cố gắng thuyết phục bản thân rằng.

Bạn của Trịnh Hiến cũng là bạn của tôi.

Nhưng bất kể tôi cố gắng hòa hợp với cô ta thế nào.

Cô ta vẫn luôn mang một loại địch ý sắc bén đối với tôi.

Dùng cái vỏ bọc thẳng thắn để khiến tôi khó xử một cách đường hoàng.

Cuối cùng.

Trịnh Hiến lại trách tôi nhỏ nhen tính toán.

Giống như lúc này.

Trịnh Hiến cười khẩy.

“Lâm Khê nói sai chỗ nào?”

Tôi cố rút tay mình ra.

Hít sâu một hơi.

“Các người tránh đường cho tôi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...