17
Tôi và Giang Dữ An thuận lý thành chương yêu nhau.
Đính hôn.
Họ Giang là họ của mẹ anh.
Sau khi trở về nhà họ Khương.
Anh vẫn đưa ra lựa chọn giống kiếp trước.
Giữ lại họ Giang.
Giang Dữ An trở thành Giang thiếu gia.
Đánh giá của người khác về anh từ nam sinh nghèo cô độc.
Biến thành nam thần băng sơn cao lãnh thần bí.
Trước mặt người ngoài anh phong quang vô hạn.
Còn sau lưng thì…
Tôi ngồi trên eo anh.
Nghiêm túc kiểm tra bài tập.
Nâng mặt anh lên hôn một cái.
Sau đó đổi tư thế.
Chui vào lòng anh.
“Ông xã.”
“Vậy anh bắt đầu thích em từ khi nào thế?”
Anh dùng cằm nhẹ nhàng cọ lên đỉnh đầu tôi.
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Tôi cố nhớ lại.
“Lần Thật Hay Thách trong phòng riêng đó sao?”
Anh cười.
“Còn sớm hơn.”
“Lúc anh làm NPC ở nhà ma.”
“Đóng vai ăn mày.”
“Bẩn thỉu lắm.”
“Em bị dọa đến mức lao vào người anh.”
“Người khác gặp chuyện đó chỉ hận không thể lập tức tránh xa.”
“Nhưng em thì khác.”
“Rõ ràng rất sợ.”
“Vậy mà vẫn lo cho anh.”
“Nhẹ nhàng lau bụi trên mặt anh.”
Tôi nghiêm túc hồi tưởng.
Đó là lúc vừa nhập học đại học.
Khi ấy tôi bị người khác làm vấp ngã.
Vô tình ngã vào người anh.
Ánh sáng quá tối.
Tôi tưởng máu giả trên mặt anh là máu bị tôi đập ra.
Run rẩy lấy khăn ướt lau mặt cho anh.
Sau đó vì áy náy.
Tôi còn bồi thường cho nhà ma một nghìn tệ.
Ai mà ngờ.
Một nghìn tệ đó vừa hay giải quyết được khó khăn cấp bách của anh.
Học phí của anh cuối cùng cũng đủ.
Duyên phận thật kỳ diệu.
Tôi cảm thán.
Không hiểu sao lại nhớ tới những ngày tháng trước kia.
Khẽ thở dài.
“Ông xã.”
“Em nhớ con gái chúng ta quá.”
18
“Mẹ ơi, bế.”
Giọng trẻ con non nớt quen thuộc vang lên.
Tôi giật mình.
Lập tức ngồi bật dậy.
Môi trường xung quanh lại thay đổi.
Cửa sổ sáng sủa sạch sẽ.
Ngoài cửa sổ, những cành cây xanh non vươn vào.
Mang theo làn gió dịu dàng.
Tôi xuyên trở lại rồi sao?
Con gái cắn ngón tay.
Chớp đôi mắt to đáng yêu.
“Bế.”
Tim tôi mềm nhũn.
Cúi người bế cục bông nhỏ vào lòng.
Bóng dáng người đàn ông trẻ tuổi mặc tạp dề bước vào.
“Bà xã, em tỉnh rồi à?”
“Tiểu Ngưng.”
“Có phải con lại làm mẹ thức giấc không?”
Là phiên bản trưởng thành của ông xã.
Tôi gật đầu.
“Đúng rồi.”
“Em ngủ lâu lắm sao?”
“Em đi uống rượu với bạn.”
“Ngủ liền mười ba tiếng.”
Vậy mà chỉ mới qua một đêm.
Tôi thấy thật thần kỳ.
Ánh mắt bỗng dừng trên tai phải của anh.
Hử?
Không có máy trợ thính.
Tôi giật mình.
Đặt con gái xuống.
Lại kéo áo sơ mi của anh ra.
Để lộ vòng eo săn chắc.
Không có vết sẹo nào.
Anh theo bản năng nắm lấy cổ tay tôi.
Nhẹ nhàng vuốt ve.
Có chút ngượng ngùng.
“Bà xã.”
“Đừng.”
“Con còn ở đây mà.”
Lẽ nào…
Tôi đã thay đổi quá khứ?
Tôi ngẩng đầu hôn chụt anh một cái.
“Ông xã.”
“Em đã làm một chuyện lớn.”
Anh kiên nhẫn nghe tôi nói.
“Em xuyên không.”
“Nuôi anh thật tốt.”
Anh xoa đầu tôi.
“Anh biết.”
Tôi ngẩn người.
“Anh biết?”
“Ừ.”
“Chẳng phải ngay từ đầu em đã nói mình xuyên không rồi sao?”
“Bức tranh em vẽ.”
“Giống hệt con gái chúng ta.”
Tôi lại sững người.
19
Tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
“Ông xã.”
“Kỳ lạ thật.”
“Có phải em xuyên tới thế giới song song không?”
“Ở thế giới ban đầu.”
“Em nhớ tai anh bị điếc.”
“Nhưng đến giờ em vẫn không hiểu vì sao lại như vậy.”
Anh kéo tôi vào lòng.
Giữ chặt tay chân đang quậy phá của tôi.
“Bà xã.”
“Anh cũng từng mơ một giấc mơ rất dài.”
“Một cơn ác mộng.”
“Trong giấc mơ đó.”
“Chúng ta rất xa lạ.”
“Em lúc nào cũng không vui.”
“Mỗi lần anh gặp em.”
“Không phải mặt ủ mày chau thì cũng là rơi nước mắt.”
Anh kể rất nhiều.
Tôi nghiêm túc lắng nghe.
Cho đến khi anh nói.
Có một lần điện thoại gửi cảnh báo sạt lở núi.
Anh nhớ hôm đó tôi đang ở khu vực xảy ra thiên tai.
Trong lòng bất an.
Lập tức chạy tới tìm tôi.
Mất rất nhiều công sức mới cứu được tôi ra.
Nhưng anh cũng bị đá lăn từ trên núi xuống đập trúng đầu.
Trực tiếp làm thủng màng nhĩ tai phải.
Từ đó mất thính lực.
Trên người cũng để lại những vết thương từ lần tai nạn ấy.
Những thông tin hỗn độn dần liên kết lại.
Ghép thành chân tướng hoàn chỉnh.
Hóa ra người cứu tôi ngày hôm đó.
Là Giang Dữ An.
Tôi hỏi anh:
“Vậy tại sao anh không chịu nói cho em biết?”
“Bà xã.”
“Anh không muốn em có gánh nặng.”
“Dù em biết được.”
“Em cũng chỉ đau lòng và tự trách.”
“Em không sai.”
“Anh cũng không sai.”
“Không có gì cần phải giải thích cả.”
Tôi hít sâu một hơi.
Xoay người.
Lấy điện thoại ra.
Hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Trịnh Hiến đang ở nước ngoài.
Trịnh Hiến: 【?】
【Không phải chứ, lúc nào tôi kéo cậu đi đua xe địa hình vậy?!】
Kệ đi.
Kiếp trước làm thì cũng tính.
Chặn.
Xóa bạn bè.
Tôi xoay người dựa vào lòng Giang Dữ An.
Hít sâu mùi hương trên người anh.
Ánh trăng dịu dàng.
Đêm khuya tĩnh lặng.
Nhìn lồng ngực gần trong gang tấc.
Tôi không nhịn được ngứa tay.
“Hay là…”
“Chúng ta sinh thêm cho Tiểu Ngưng một em gái nhé?”
Anh thành thạo ghé lại gần.
Tiếng cười nhẹ như lông vũ.
“Được.”
“Bà xã.”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)