10
Cô ấy chủ động nói với tôi về chuyện chia tay trước đây.
Đấy.
Cô ấy cũng nhận ra mình quá đáng đến mức nào rồi đúng không!
Nhưng cô ấy cam đoan sau này sẽ không như vậy nữa.
Cô ấy sẽ luôn yêu tôi, cũng sẽ không tìm hồ ly tinh nhỏ nữa.
Tôi còn có thể làm gì đây?
Đương nhiên là tha thứ cho cô ấy rồi.
11
Cậu sinh viên đại học sắp khai giảng rồi.
Bảo bối của tôi muốn gặp mặt ngoài đời.
Tôi hoảng muốn chết.
Cô ấy nhìn thấy tôi có nổi giận không?
Tôi tiêm vô số mũi dự phòng tâm lý, bảo bối của tôi đều nói tuyệt đối sẽ không tức giận.
Vậy được thôi.
Gặp thì gặp.
Trước tiên gửi vài tấm ảnh cơ bụng phòng thân đã.
12
Trước ngày gặp mặt, bảo bối của tôi đổi ý.
Sao đột nhiên lại không nỡ rời xa tôi thế?
Chia tay ba tháng rồi, cũng có thấy vậy đâu?
Giờ phải làm sao đây?
Bảo bối của tôi nói rất chân thành, tôi quyết định vẫn tôn trọng cô ấy.
Kết quả tôi đợi hai mươi phút, tài khoản chính không nhận được một tin nhắn nào.
Tại sao chứ?
Chẳng phải tôi đã kéo cô ấy ra khỏi danh sách chặn rồi sao?
Tôi chỉ đành chủ động bắt chuyện.
【Dạo này em bận gì thế?】
Cô ấy vậy mà lại nói bạn trai hiện tại của cô ấy rất tốt?
Vậy người bạn trai cũ mà cô ấy vừa nói muốn quay lại là ai?
Không phải tôi sao?
Giữa “tôi” và “tôi” còn có thêm một người nữa???
Tôi thử dò hỏi.
Kết quả cô ấy trực tiếp chặn tôi luôn???
Tôi chuyển sang tài khoản phụ.
【Bé yêu, hay là em gửi WeChat của bạn trai cũ cho anh đi?】
【Anh giúp em nói chuyện.】
13
Cô ấy không gửi cho tôi.
Còn nói muốn thức trắng đêm để suy nghĩ thật kỹ.
Sau đó trực tiếp xóa tôi.
Như vậy sao được.
Cô ấy thức trắng đêm thì ngày mai chắc chắn sẽ đau đầu.
Tôi quyết định đến tận nhà ngả bài với cô ấy.
Trước khi đi còn không quên thay màu sắc cô ấy thích.
Dù sao cơ hội luôn thuộc về người có chuẩn bị.
14
Ồ.
Cô ấy đang đùa tôi.
Cô ấy chẳng hề buồn chút nào, vừa đắp mặt nạ vừa uống trà sữa, thoải mái không gì bằng.
Tôi có hơi tức một chút.
Nhưng hình như cô ấy còn tức hơn.
Bởi vì là tôi lừa cô ấy trước.
Dù tôi giải thích thế nào, cô ấy cũng không tha thứ cho tôi.
Còn đuổi tôi đi.
Tôi không đi.
Còn cởi quần áo.
Mắt bảo bối của tôi lập tức sáng rực.
Haiz.
Biết sớm như vậy là được rồi, ba tháng trước tôi còn bỏ nhà đi làm gì nữa.
15
Chúng tôi làm lành rồi.
Bảo bối của tôi càng ngày càng yêu tôi.
Tôi rất hài lòng.
Nhưng đột nhiên bảo bối của tôi nói cậu sinh viên đại học lần trước sẽ tới ở một ngày.
Tôi miễn cưỡng đồng ý.
Bảo bối của tôi rất nhiệt tình, mua rất nhiều thức ăn.
Nhưng tôi không vui.
Cậu ta chỉ xứng ăn rau xanh thôi!
Màu xanh lá rất hợp với cậu ta.
Khoan đã?
Cậu sinh viên đại học đó gọi bảo bối của tôi là chị.
Hít…
Đây là em vợ của tôi!
“Em trai ngoan, ngồi trước đi, anh rể làm thêm cho em hai món nữa.”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)