Toàn bộ hội trường đồng loạt nhìn về phía ông ấy.
Phương Minh Viễn lên tiếng:
“Quỹ đầu tư mới của Minh Khải Capital đang thiếu một đối tác phụ trách kiểm soát rủi ro.”
“Sáng nay tôi còn đang nghĩ phải làm thế nào mới mời được cô Thẩm.”
“Không ngờ Hoa Nhạc lại chủ động trao cơ hội này cho tôi.”
Cả hội trường lập tức xôn xao.
Sắc mặt Triệu Đức Xương trầm xuống.
“Phương tổng, như vậy không thích hợp lắm đâu?”
“Không thích hợp chỗ nào?”
Phương Minh Viễn hỏi ngược lại.
“Cô Thẩm đã bị quý công ty sa thải.”
“Chính miệng Tào phó tổng nói.”
Có người bật cười thành tiếng rồi vội vàng che miệng lại.
Tào Bằng tức đến mức đứng bật dậy.
“Phương Minh Viễn!”
“Ông đang đào người của tôi!”
“Đến bức tường ông cũng tự tay đập sập rồi, còn trách người khác nhặt gạch sao?”
Trong hội trường lập tức vang lên một tràng cười.
Nhưng tôi không cười.
Tôi chỉ cầm túi hồ sơ lên.
“Điều khoản bổ sung tôi đã mang tới.”
“Ký xong, tôi sẽ đi.”
Triệu Đức Xương nhìn tôi rất lâu.
“Nhược Ninh.”
“3.000.000 tệ không đủ, tôi cho cô 5.000.000 tệ.”
“Không cần.”
“Vị trí phó tổng tài.”
“Không cần.”
“Vậy cô muốn cái gì?”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta.
“Tôi muốn một công ty biết giữ lời.”
Không ai lên tiếng.
Phương Minh Viễn đứng dậy.
“Cô Thẩm, phòng ký hợp đồng ở bên cạnh.”
Tôi gật đầu.
Vừa xoay người, Tào Bằng đột nhiên gọi với theo.
“Thẩm Nhược Ninh.”
“Đừng vội đắc ý.”
Tôi dừng bước.
“Ông còn gì muốn nói?”
“Nguồn khách hàng của Hoa Nhạc, các mối quan hệ trong ngành tài chính, tất cả đều nằm trong tay chủ tịch Triệu.”
“Dù cô có sang Minh Khải thì cũng chỉ là làm thuê cho người khác thôi.”
Tôi quay đầu nhìn ông ta.
“Tào Bằng.”
“Có lẽ ông đã nhầm một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tôi chưa từng sống nhờ vào việc người khác ban cơm.”
Nói xong, tôi bước vào phòng ký hợp đồng bên cạnh.
Việc ký điều khoản bổ sung diễn ra rất nhanh.
Phương Minh Viễn đại diện Minh Khải ký tên.
Triệu Đức Xương đại diện Hoa Nhạc ký tên.
Còn tôi, với tư cách người thẩm định chính ban đầu của dự án, ký vào biên bản bàn giao xác nhận.
Ký xong trang cuối cùng.
Triệu Đức Xương vẫn chưa từ bỏ ý định.
“Nhược Ninh.”
“Cô thật sự không suy nghĩ lại sao?”
“Không.”
“Suốt bảy năm qua, Hoa Nhạc cũng đã đào tạo cô.”
Tôi nhìn ông ta.
“Chủ tịch Triệu.”
“Đào tạo là mối quan hệ hai chiều.”
“Hoa Nhạc cho tôi nền tảng.”
“Tôi mang lại lợi nhuận cho Hoa Nhạc.”
“Không ai nợ ai.”
Phương Minh Viễn gật đầu.
“Nói rất công bằng.”
Tào Bằng đứng ngoài cửa, nghe rõ từng câu.
Ông ta đột nhiên lên tiếng:
“Chủ tịch Triệu.”
“Thật sự cứ để cô ta đi như vậy sao?”
Triệu Đức Xương không trả lời.
Tào Bằng tiếp tục:
“Cô ta biết quá nhiều dự án của công ty.”
“Nếu sang Minh Khải, đó sẽ là một rủi ro với Hoa Nhạc.”
Tôi đặt cây bút xuống.
“Tào phó tổng muốn nói gì?”
“Ký cam kết bảo mật.”
“Tôi đã ký từ ngày vào công ty.”
“Vậy ký thêm thỏa thuận hạn chế cạnh tranh.”
Tôi bật cười.
“Tiền bồi thường đâu?”
Tào Bằng nhíu mày.
“Tiền bồi thường gì?”
“Nếu muốn tôi không được làm việc cho công ty cùng ngành.”
“Thì công ty phải trả tiền bồi thường hàng tháng.”
“Đó là quy định của pháp luật.”
“Chẳng phải cô đã nhận tiền thưởng rồi sao? Còn đòi tiền nữa?”
“Tào phó tổng.”
“Tôi nhận tiền thưởng vì đó là thành quả lao động của tôi.”
“Còn bồi thường hạn chế cạnh tranh là nghĩa vụ pháp lý của công ty.”
Tào Bằng lập tức nghẹn họng.
Phương Minh Viễn khẽ vỗ tay.
“Tào phó tổng.”
“Cô Thẩm còn hiểu quy trình pháp lý rõ hơn cả bộ phận pháp chế của quý công ty.”
Sắc mặt Triệu Đức Xương càng thêm khó coi.
“Được rồi.”
“Đừng gây chuyện nữa.”
Nhưng Tào Bằng vẫn không cam lòng.
“Cô ta cứ thế bỏ đi.”
“Quá dễ dàng cho cô ta.”
Tôi đẩy tập hồ sơ đã ký xong tới trước mặt Triệu Đức Xương.
“Ai mới là người được lợi.”
“Trong lòng chủ tịch Triệu hiểu rõ nhất.”
Triệu Đức Xương không ngẩng đầu lên.
Tôi xoay người rời đi.
Vừa bước tới cửa hội trường.
Đỗ Hàng đuổi theo phía sau.
“Thẩm tổng.”
“Có chuyện gì?”
Cậu ta cúi đầu.
“Xin lỗi.”
“Tôi nghĩ cậu nên xin lỗi chính mình.”
“Tôi cũng không còn cách nào khác.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Con người luôn có cách.”
“Chỉ là có những cách khiến bản thân không thoải mái mà thôi.”
Đỗ Hàng không nói được lời nào.
Viên Giai cũng chạy theo.
“Thẩm tổng, để em tiễn chị.”
“Không cần.”
Cô ấy lén nhét vào tay tôi một tờ giấy.
“Đây là bản tuyên bố mà Tào phó tổng vừa bảo bộ phận truyền thông chuẩn bị.”
“Nội dung nói rằng chị tự ý rời khỏi vị trí công tác vì lý do cá nhân, khiến tiệc ăn mừng bị trì hoãn.”
Tôi nhận lấy.
Trên đó đã đóng dấu công ty.
Tôi ngước mắt nhìn về phía hội trường.
Tào Bằng đang đứng cạnh sân khấu, ghé sát tai giám đốc truyền thông nói gì đó.
Tôi gấp tờ giấy lại.
“Ông ta đúng là nóng lòng thật.”
Viên Giai tức đến run người.
“Sao họ có thể làm như vậy được?”
Chaporia
Bình Luận (0)