Viện trưởng mặt đen lại, trực tiếp bắt anh tạm đình chỉ để kiểm điểm.

Cố Minh tê dại thu dọn đồ đạc trở về nhà.

Anh dò hỏi được nơi tôi chôn cất mẹ, lập tức lái xe trong đêm đến nghĩa trang.

Đêm đó mưa rất lớn.

Giữa những bia mộ tối đen, anh tìm thấy ngôi mộ mới.

Trong ảnh, mẹ vợ anh cười hiền từ.

Cố Minh “phịch” một tiếng quỳ xuống.

Anh quỳ trước mộ mẹ tôi suốt cả đêm.

Nước mưa hòa bùn đất làm bộ vest đắt tiền của anh ướt sũng.

Cho đến sáng hôm sau, người trông mộ mới phát hiện anh ngất gục trên đất.

Cố Minh tỉnh lại, sốt cao đỏ bừng mặt.

Nhưng anh tự rút kim truyền, việc đầu tiên là dùng mọi mối quan hệ để tìm tung tích của tôi.

Anh bám víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi ấy như một kẻ điên.

Ở phía bên kia, cuộc sống của Nhan Tịch cũng chẳng dễ chịu.

Không còn Cố Minh che chở, cô ta trong khoa không bước nổi một bước.

Những người từng nâng niu cô ta, giờ đổi cách chèn ép.

Mọi việc bẩn thỉu nặng nhọc đều đổ lên đầu cô ta.

Nhan Tịch đem tất cả oán hận… trút lên tôi.

Cố Minh từ chối gặp cô ta, không nghe điện thoại, không trả lời WeChat.

Anh tự nhốt mình trong căn nhà từng là tổ ấm.

Rèm kéo kín mít, không lọt nổi một tia sáng.

Trong phòng toàn chai rượu rỗng và vỏ hộp thuốc ngủ.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê ấy, anh cố tìm tôi trong ảo giác.

Dù chỉ là tôi của ngày xưa đầy oán hận cũng được.

Nhưng đáng tiếc, trong mơ chỉ có bóng lưng dứt khoát của tôi.

Để giữ lại chút hơi thở đáng thương ấy, anh bắt đầu bắt chước tôi.

Trước đây tôi thích ăn ngò, anh ghét cay ghét đắng mùi đó.

Giờ anh ép mình ăn từng ngụm lớn, nôn ra rồi lau miệng ăn tiếp.

Anh dùng nửa lọ kem dưỡng còn lại của tôi bôi lên mặt, ngửi mùi đó mà chìm vào giấc ngủ.

Nhan Tịch cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Tiếp tục thế này, suất ở lại viện của cô ta sẽ không giữ nổi.

Cô ta trộm con dấu riêng của Cố Minh, làm giả số liệu thí nghiệm, ký tên anh vào.

Muốn dùng thành tích học thuật để lấy lòng anh, kéo anh trở lại.

Cố Minh phát hiện, nổi giận như sấm sét.

Anh lao đến bệnh viện, trước mặt toàn khoa, xé nát bản báo cáo, ném thẳng vào mặt Nhan Tịch.

“Thứ rác rưởi làm giả học thuật như cô, đừng làm bẩn tên tôi!”

“Từ hôm nay, hủy toàn bộ tài trợ cho Nhan Tịch, dừng mọi đề cử!”

Nhan Tịch hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta gào thét điên cuồng giữa hành lang bệnh viện:

“Cố Minh! Anh không quên nổi con đàn bà chết đó nên mới trút giận lên tôi!”

“Anh là cái thá gì, giờ còn giả vờ thâm tình!”

Cố Minh trở thành trò cười của cả viện.

Nhưng anh chẳng thèm để tâm.

Bởi ngay lúc đó, thám tử tư gửi đến một tấm ảnh.

Bối cảnh là một góc phố châu Âu.

Ở chính giữa, người phụ nữ cười rạng rỡ đầy sức sống… là tôi.

Cố Minh nhìn tấm ảnh suốt một tiếng đồng hồ.

Anh đưa tay run run vuốt lên gương mặt tôi trong ảnh, nước mắt rơi xuống màn hình.

Hóa ra rời xa anh… tôi thật sự sống tốt hơn.

Cố Minh từ chức.

Anh phớt lờ sự níu kéo của viện trưởng, thậm chí bán hết toàn bộ tài sản.

Mua vé chuyến bay sớm nhất đến châu Âu.

Ngày qua ngày, anh lang thang trên đường phố châu Âu.

Cầm tấm ảnh như một kẻ ăn mày, hỏi khắp nơi.

Không thông ngôn ngữ, anh dùng phần mềm dịch.

Bị đuổi, bị mắng, anh cũng không quan tâm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...