Nhưng tôi hiểu cậu ấy muốn nói gì:
Đừng để hắn chạy thoát.
Hàng xóm bên ngoài đã có người che ô đi ra.
Những người sống ở hẻm cũ khu Tây này đều là người cũ, từng thấy bà ngoại tôi làm nghề, cũng biết tiệm của tôi ban đêm không bao giờ nhận việc.
Có người đứng dưới hiên hỏi:
“Cậu Hạ, không phải cậu đến đón vị hôn thê sao? Dẫn nhiều người đến đầu hẻm làm gì vậy?”
Hạ Thừa Tuấn không trả lời.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo không còn chút dáng vẻ si tình của ban nãy.
“Mạnh Thanh Hòa. Bây giờ cô mở cửa, đưa vali cho tôi. Chuyện của Đường Đường, tôi có thể cho cô một lời giải thích.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Thi thể cô ấy bị băm vằm đang ở chỗ tôi, lời giải thích của anh có thể làm cô ấy sống lại được sao?”
Hơi thở anh ta nặng nhọc.
Thiệu Ngọc Dung bên cạnh cố nén cơn giận:
“Thừa Tuấn, đừng phí lời với nó. Một đứa làm nghề may vá cho người chết, mà cũng dám vuốt râu hùm nhà họ Hạ à.”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà gấp cái gì? Nếu người trong chiếc xe thứ ba kia trong sạch, sao không xuống xe để mọi người cùng xem mặt?”
Sắc mặt Thiệu Ngọc Dung cứng đờ.
Đúng lúc đó, từ đầu hẻm vọng lại một tiếng mở cửa xe.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.
Cửa sau của chiếc xe thứ ba đã mở.
Một người đàn ông từ trong xe bước xuống.
Hắn ta mặc chiếc áo mưa đen, vành mũ kéo sụp.
Nước mưa rỏ dọc theo vành mũ, không nhìn rõ mặt.
Nhưng tay phải của hắn buông thõng bên hông.
Trên ngón giữa, đeo một chiếc nhẫn ngọc đen.
Mặt nhẫn mờ ảo khắc hình một con rắn cuộn mình.
Hồn ảnh của Đường Đường bỗng nhiên rung lên bần bật.
Những khối thi thể trên bàn khâu cũng phát ra tiếng loạt xoạt.
Từng tờ bùa vàng phồng rộp lên, giống như có thứ gì đó bên dưới đang chực chờ chui ra.
Tôi giữ chặt vai cậu ấy, tay kia nắm lấy cây kim bạc.
“Đừng nhìn hắn.”
Hai hàm răng Đường Đường va vào nhau cồm cộp.
Cậu ấy đã không còn nghe lọt tai nữa rồi.
Gã đàn ông ngẩng đầu lên, xuyên qua màn mưa liếc nhìn về phía tôi.
Khuôn mặt hắn dài thượt, hốc mắt sâu hoắm, môi xám ngoét.
Tôi chưa từng gặp hắn.
Nhưng cuốn sổ khâu xác dưới bàn thờ đột nhiên tự động lật giở.
Trang giấy xào xạc, dừng lại ở trang của hai mươi năm trước.
Dưới dòng chữ chu sa, một dòng chữ mới chầm chậm rỉ ra:
Nhẫn rắn vào cửa, gãy kim mất hồn.
Lòng tôi chùng xuống.
Năm xưa bà ngoại từng bị gãy kim một lần.
Nói cách khác, bà từng khâu một cái xác có liên quan đến chiếc nhẫn rắn này.
Người đàn ông đeo nhẫn đen bước tới một bước.
Tất cả đèn đóm trong hẻm phụt tắt.
Hàng xóm kinh hô, vội vã lùi hết vào trong nhà.
Trong bóng tối, giọng hắn khàn khàn cất lên:
“Cây kim của nhà họ Mạnh, vẫn chưa tuyệt diệt sao?”
Tôi siết chặt kim bạc:
“Ngươi là ai?”
Hắn mỉm cười.
“Trước khi chết, bà ngoại cô không nói cho cô biết à? Món nợ bà ta nợ ta, hôm nay cô phải trả thay.”
Lời vừa dứt, bức tượng Tổ sư trong gian chính đột nhiên nứt toác một đường.
Cây kim bạc rơi khỏi tay bức tượng, cắm phập xuống bàn thờ.
Đường Đường ngẩng đầu.
Đôi mắt cậu ấy đã đen đặc hoàn toàn.
05. Người cũ mang nhẫn rắn
Tiếng nứt của bức tượng Tổ sư rất khẽ.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy toàn bộ kim bạc trong phòng đều đang rung bần bật.
Giống như có vô số con bọ nhỏ xíu đang chui rúc qua lỗ kim.
Bà ngoại khi còn sống từng nói:
Thợ khâu xác sợ nhất hai thứ.
Một là người chết không cam tâm chịu mệnh.
Hai là người sống mượn người chết để nuôi oán khí.
Cái trước còn có thể khâu, cái sau sẽ cắn ngược lại đứt cả mạch sống.
Tôi nhìn chằm chằm gã nhẫn đen ngoài đầu hẻm.
Khí tức trên người hắn rất kỳ dị.
Không giống người sống, cũng chẳng giống người chết.
Giống như một cái xác cũ kỹ khoác da người, bị nhét cưỡng ép một ngụm dương khí.
Móng tay của Đường Đường đã cắm ngập vào mặt bàn khâu xác.
Mặt gỗ bị cậu ấy cào rách năm vệt sâu hoắm.
Từ cổ họng cậu ấy bật ra tiếng gầm gừ nghèn nghẹn.
Tôi chắn ngang kim bạc ngay trước ấn đường cậu ấy.
“Đường Đường. Nếu bây giờ cậu lao ra, sẽ trúng ngay kế của hắn.”
Cậu ấy khựng lại.
Tôi tiếp tục hạ giọng:
“Hắn dám đứng ra, chính là đợi cậu biến thành lệ quỷ. Đến lúc đó hắn giết cậu lần thứ hai, cũng không ai có thể kêu oan thay cậu được nữa.”
Tròng mắt đen đặc của Đường Đường khẽ dao động.
Oán khí cuồn cuộn trên mặt cậu ấy, nhưng vẫn bị chỉ máu miễn cưỡng giữ lại.
Tôi biết mình đã nói đúng.
Gã nhẫn đen không đến để cướp thi thể.
Hắn đến để thu thập oán khí.
Thiệu Ngọc Dung thấy đèn tắt, người cũng hoảng loạn, nhưng vẫn cố già mồm chửi:
Chaporia
Bình Luận (0)