20px

Đường Đường đột nhiên vươn tay, đỡ thay tôi một nhát.

Mũi kim găm phập vào lòng bàn tay gần như trong suốt của cậu ấy.

Khí đen nương theo thân kim luồn vào cánh tay, cậu ấy đau đớn gập người lại, nhưng sống chết không chịu buông.

“Thanh Hòa. Cầm lấy.”

Cậu ấy nghiến răng, đẩy nửa chiếc kim gãy về phía tôi.

Khoảnh khắc tôi nắm lấy chiếc kim, bên tai vang lên một tiếng sấm rền.

Giọng bà ngoại như vẳng lại từ một nơi rất xa.

“Thanh Hòa. Cây kim nhà họ Mạnh không sợ người chết. Chỉ sợ phải che giấu tội ác cho người sống.”

Cảnh tượng trước mắt thay đổi.

Tôi nhìn thấy tiệm khâu xác của hai mươi năm trước.

Lúc đó bức tường gian nhà chính còn chưa cũ kỹ, tượng Tổ sư cũng chưa bị nứt rạn.

Bà ngoại ngồi trước bàn khâu, tóc mai vẫn chưa bạc trắng.

Trên bàn nằm một cô gái trẻ.

Cô ấy mặc chiếc váy trắng rách bươm, bụng bị rạch toang, lòng bàn tay nắm chặt một nửa miếng ngọc đen.

Bà ngoại tỉ mẩn khâu từng mũi thu liệm cho cô ấy.

Mỗi mũi kim đâm xuống, dưới lưng cô gái lại rỉ ra một vũng nước đen sì.

Bên cạnh có một thiếu niên đang đứng.

Cậu ta mặc đồng phục của trường nhà họ Hạ, sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt đờ đẫn.

Thiếu niên đó giống Hạ Thừa Tuấn đến bảy phần.

Không.

Không phải giống.

Đó chính là người thừa kế đời trước của nhà họ Hạ khi còn trẻ, cha của Hạ Thừa Tuấn – Hạ Minh Xuyên.

Thiệu Ngọc Dung cũng có mặt.

Năm đó bà ta còn rất trẻ, khoanh tay đứng tựa cửa, trong ánh mắt đầy vẻ ghê tởm.

Bà ngoại hỏi bà ta:

“Ai giết người này?”

Thiệu Ngọc Dung lạnh lùng đáp:

“Tự nó không biết tự trọng, mang thai thứ không nên mang thai. Nhà họ Hạ tôi đã cho tiền rồi, là nó tham lam không biết điểm dừng.”

Bà ngoại ngẩng đầu lên:

“Đứa trẻ trong bụng cô ta đâu?”

Sắc mặt Thiệu Ngọc Dung biến đổi.

Đúng lúc này, từ ngoài cửa bước vào một người.

Chính là Trần Nha.

Hắn trẻ hơn bây giờ, nhưng đã đeo chiếc nhẫn rắn đó.

Hắn đặt một hũ sành đen trước bàn thờ.

Miệng hũ dán đầy bùa, bên trong thoang thoảng vọng ra tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Sắc mặt bà ngoại biến đổi kinh hoàng:

“Các người dùng hồn mẹ con để nuôi vận khí?”

Trần Nha cười bảo:

“Nhà họ Hạ muốn phất lên, luôn cần có vật lót đường chứ.”

Bà ngoại rút phắt kim ra.

“Cái xác này tôi không khâu!”

Trần Nha ấn tay xuống bàn khâu xác.

“Khâu đi, cô ta mới nhắm mắt được. Không khâu, hồn phách mẹ con cô ta vĩnh viễn không thể siêu thoát.”

Bàn tay cầm kim của bà ngoại run lẩy bẩy.

Cuối cùng, bà vẫn hạ kim.

Nhưng khi khâu đến mũi thứ bảy, cô gái trẻ bỗng mở trừng mắt.

Cô ấy nhìn bà ngoại, trong ánh mắt không có hận thù, chỉ có nước mắt.

“Cứu con tôi với.”

Bà ngoại cắn nát đầu ngón tay, định dùng chỉ máu để phá vỡ cái hũ.

Chiếc nhẫn rắn của Trần Nha lóe lên ánh sáng đen.

Mệnh châm gãy gập làm đôi ngay tại chỗ.

Một nửa găm vào ấn đường cô gái.

Một nửa bị bà ngoại dùng máu trong lòng bàn tay phong ấn lại.

Cảnh tượng dừng lại tại đây.

Tôi choàng mở mắt.

Đoạn kim gãy vẫn nằm gọn trong tay tôi, thân kim nóng ran.

Hóa ra món nợ cũ của nhà họ Hạ, từ trước đến nay chưa bao giờ chỉ có mạng của một mình Đường Đường.

Hai mươi năm trước, bọn họ dùng hồn mẹ con để nuôi vận khí gia tộc.

Hai mươi năm sau, bọn họ lại muốn dùng oán khí của Đường Đường để đắp vào cái hũ sành đen đó.

Chẳng trách Trần Nha phải đợi cậu ấy biến thành lệ quỷ.

Lệ quỷ vào hũ, vận khí nhà họ Hạ lại có thể kéo dài thêm một vòng luân hồi nữa.

Ván cửa lại bị đập thủng một mảng lớn.

Sợi chỉ đen từ lỗ hổng ùa vào, quấn lấy chốt cửa.

Hạ Thừa Tuấn rốt cuộc cũng xông tới phía trước.

“Trần Nha, đủ rồi! Tôi chỉ muốn Đường Đường quay về, không phải muốn ông hủy hoại cô ấy!”

Trần Nha ngoái đầu nhìn anh ta.

“Cô ta không về được nữa. Từ khoảnh khắc mẹ cậu gật đầu, cô ta đã trở thành vật tế của nhà họ Hạ.”

Sắc mặt Hạ Thừa Tuấn xám ngoét.

Thiệu Ngọc Dung gào lên:

“Thừa Tuấn, lùi lại! Bố mày có được ngày hôm nay, nhà họ Hạ có được ngày hôm nay, đều là nhờ tiên sinh che chở!”

Nghe thấy câu này, tôi ngẩng lên nhìn Hạ Thừa Tuấn.

Anh ta cũng nhìn tôi.

Nước mưa rỏ dọc khuôn mặt anh ta, không rõ là mưa hay nước mắt.

Anh ta mấp máy môi:

“Tôi không hề biết chuyện của hai mươi năm trước.”

Tôi đáp:

“Nhưng đêm Đường Đường xảy ra chuyện, anh có mặt ở đó.”

Anh ta hóa đá toàn thân.

Bên ngoài cửa, Trần Nha cười phá lên.

“Thế mới nói, người nhà họ Hạ là vô dụng nhất. Muốn vinh hoa phú quý, nhưng lại sợ bẩn tay.”

Tôi ấn đoạn kim gãy vào bát hương, cây kim bạc nung đỏ rực trên ngọn lửa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...