20px

Trong mỗi hạt ngọc, đều giam giữ một cái tên từng bị hiến tế.

Trần Nha không chỉ mượn nhà họ Hạ để làm giàu.

Hắn còn biến những người chết trong tay nhà họ Hạ suốt bao năm qua thành những hạt ngọc khóa hồn.

Chẳng trách những vong hồn đó mãi không thể siêu thoát.

Tên của họ cũng đã bị dâng lên làm vật hiến tế.

Thiệu Ngọc Dung nhìn những hạt ngọc vương vãi trên sàn, khuôn mặt hiện lên một sự tê dại của kẻ đã hoàn toàn sụp đổ.

“Tôi cứ tưởng những thứ này chỉ dùng để trấn trạch. Tôi cứ tưởng chỉ cần không hỏi, thì mọi chuyện sẽ không liên quan đến tôi.”

Đường Đường lạnh lùng nhìn bà ta:

“Bà không phải không biết. Bà chỉ cảm thấy mạng của chúng tôi không quan trọng mà thôi.”

Thiệu Ngọc Dung bị câu nói đó quật ngã, gục đầu xuống.

Bà ta không cầu xin tha thứ nữa.

Bà ta bất ngờ vươn tay, chộp lấy một hạt ngọc đen, hung hăng đập mạnh xuống đất.

Hạt ngọc vỡ nát.

Hồn ảnh của một ông lão mặc áo bệnh nhân từ trong đó bay ra, ngơ ngác đứng giữa gian nhà.

Hạt thứ hai vỡ nát.

Hồn ảnh một người công nhân ôm cánh tay gãy, ngẩng đầu nhìn về hướng nhà họ Hạ.

Hạt thứ ba, hạt thứ tư, hạt thứ năm…

Thiệu Ngọc Dung như phát điên, đập nát từng hạt ngọc một.

Tiếng kêu thảm thiết của Trần Nha ngày một chói tai.

Hắn gào rống bên trong bà ta:

“Bà dám hủy hoại những cái tên cung phụng của ta! Thiệu Ngọc Dung, bà sẽ hồn bay phách lạc!”

Thiệu Ngọc Dung khựng lại một nhịp.

Bà ta nhìn về phía Hạ Thừa Tuấn.

Những sợi chỉ đen quanh yết hầu Hạ Thừa Tuấn đã nới lỏng ra đôi chút, anh ta quỳ rạp trên mặt đất, há miệng thở dốc.

Anh ta không nói lời tha thứ.

Cũng không bảo bà ta dừng lại.

Thiệu Ngọc Dung dường như cuối cùng cũng hiểu ra, trên đời này có những món nợ không thể chỉ dùng hai chữ “mẹ con” là có thể xóa bỏ.

Bà ta hạ giọng lẩm bẩm:

“Vậy thì tan biến thôi.”

Hạt ngọc đen cuối cùng bị bà ta bóp nát.

Những sợi chỉ đen trong gian nhà đứt phựt.

Cái bóng đen của Trần Nha bị cưỡng ép giật văng ra khỏi miệng bà ta một nửa.

Cái bóng đó không có mặt, chỉ có một cái miệng rắn đang nứt toác.

Hắn muốn chui tọt trở lại vào cơ thể Thiệu Ngọc Dung.

Nhưng Thiệu Ngọc Dung đã dùng hai tay bóp chặt cổ họng mình, quyết không cho hắn quay về.

Tôi lập tức rút kim gãy ra, nhắm thẳng vào cái bóng đen đâm xuống.

Cùng lúc đó, Đường Đường vung sợi chỉ bạc từ xương tâm bay tới.

Oán linh sơ sinh trong lòng Bạch Tranh cắn ngoạm lấy phần chỉ đen còn sót lại.

Hạ Thừa Tuấn nhào tới, dùng máu của mình ấn chặt những mảnh vỡ của chiếc nhẫn rắn dưới đất.

Mọi đường chỉ đồng thời siết chặt trong cùng một khoảnh khắc.

Bóng đen của Trần Nha bị kéo bổng lên không trung.

Vô số vong hồn từ trong bức tường vươn tay ra, túm chặt lấy cái bóng của hắn.

Hắn cuối cùng cũng hoảng sợ.

“Mạnh Thanh Hòa! Cô không thể để bọn chúng ăn thịt ta! Bọn chúng sẽ biến thành ác quỷ!”

Tôi nhìn những vong hồn đó.

Trong mắt họ có hận thù, có đau đớn, và cả sự thanh tỉnh muộn màng.

Tôi đáp:

“Họ không ăn thịt ông. Họ chỉ muốn ông nghe xem, những người bị ông khâu miệng, trước lúc chết đã gào thét những gì.”

Bàn tay của các vong hồn đồng loạt đè xuống Trần Nha.

Trong phòng vang lên vô số âm thanh.

Có tiếng than khóc.

Có tiếng cầu cứu.

Có tiếng chất vấn.

Có tiếng trẻ con gọi mẹ.

Những âm thanh đó không phải là cắn xé, nhưng lại tàn nhẫn hơn bất kỳ sự cắn xé nào.

Bóng đen của Trần Nha bị xé mỏng từng tấc một.

Từ trong cái miệng rắn cuối cùng cũng thốt ra một tiếng rên rỉ đầy kinh hoàng.

Ngay lúc tôi tưởng hắn sắp bị lôi tuột vào chiếc hũ đen, mảnh vỡ nhẫn rắn trên mặt đất đột nhiên nổ tung.

Một luồng khói đen cực kỳ mỏng manh chui tọt xuống khe nứt dưới sàn nhà.

Cuốn sổ khâu xác lật giở phần phật.

Chữ chu sa nhảy ra như máu tươi:

Mạng rắn chưa dứt, gốc rễ ở nhà họ Hạ.

Lòng tôi lạnh toát.

Trần Nha từ lâu đã giấu cái mạng cuối cùng ở nhà cũ họ Hạ.

Và ngay lúc đó, chiếc thẻ nhớ trong tay Đường Đường đột nhiên nóng rực.

Màn hình điện thoại tự động phát một đoạn video ẩn.

Cảnh cuối cùng trong video, Đường Đường bị lôi vào một căn mật thất.

Trên bức tường của căn mật thất, treo hai mươi mốt tấm thẻ tên làm bằng da người.

Tấm thẻ nằm ngay chính giữa, viết tên tôi: Mạnh Thanh Hòa.

18. Thẻ tên ở nhà cũ

Tôi nhìn chằm chằm tấm thẻ tên bằng da người trên màn hình, sống lưng lạnh toát từng cơn.

Không phải đêm nay Trần Nha mới nhắm đến tôi.

Hắn đã treo tên tôi vào căn mật thất của nhà họ Hạ từ lâu rồi.

Bà ngoại từng nói, thứ tà thuật thâm độc nhất không phải là trực tiếp giết người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...