20px

“Trương trợ lý, cậu tra giúp tôi hồ sơ khám thai và hồ sơ khám bệnh của Sầm Sơ Ninh trong năm vừa qua.”

Chỉ một lát sau, những hồ sơ đó đã được gửi đến tay Tống Dụ Hoài. Đối chiếu thời gian Sầm Sơ Ninh mang thai với lịch trình của anh ta, kết quả đã rõ ràng.

Đứa bé… không thể nào là của anh ta… Khoảng thời gian cô mang thai, anh ta gần như dành trọn để ở bên Khương Khả Ngâm, số lần gặp cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Những ký ức về khoảng thời gian đó trong đầu anh ta cũng vô cùng rõ ràng, không có một ngày nào là mơ hồ.

Giờ đây, anh ta không thể tự lừa dối mình được nữa.

“Sao có thể như vậy? Có phải hồ sơ có vấn đề rồi không?”

“Trương trợ lý! Các cậu tra lại lần nữa, gửi lại cho tôi!”

Tống Dụ Hoài vẫn cố chấp, không chịu tin vào câu trả lời hiển nhiên này.

Sau nhiều lần quay cuồng tra xét, kết quả vẫn nhất quán.

Thực ra mọi thứ đã quá rõ ràng rồi, gương mặt đứa bé trong bức ảnh hầu như không hề giống anh ta. Anh ta là nhóm m.á.u O, Sầm Sơ Ninh là nhóm m.á.u A, dù thế nào cũng không thể sinh ra một đứa bé nhóm m.á.u AB.

Tống Dụ Hoài lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bức ảnh, bàn tay nắm chặt điện thoại ngày càng siết lại, cuối cùng anh ta ném thẳng chiếc điện thoại ra ngoài. Điện thoại đập vào tường, màn hình vỡ tan tành. Sau khi màn hình tối đen, bức ảnh chướng mắt đó cuối cùng cũng biến mất.

Đến lúc này, anh ta mới thở dốc từng hơi, tầm nhìn dần bị nước mắt làm nhòa đi. Cuối cùng, anh ta cố gắng kìm nén nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu trông thật đáng sợ.

“Sơ Ninh, em chỉ là nhất thời hồ đồ phạm lỗi, tôi sẽ đưa em trở về.”

“Chỉ là một đứa bé thôi, nếu em thích thì nuôi, không thích thì vứt bỏ, chúng ta vẫn có thể quay về như xưa, đúng không?”

Anh ta thì thầm, giọng nói trầm ấm từ tính cứ như đang nói lời đường mật với người yêu. Nhưng chỉ có một mình anh ta nghe thấy, cái giọng điệu gần như mang tính đe dọa ấy. Lời nói của anh ta nhẹ bẫng định đoạt số phận một đứa trẻ, chẳng khác nào đối xử với một con vật nuôi hoang có thể gọi đến đuổi đi bất cứ lúc nào.

“Tôi còn chưa đồng ý ly hôn, chúng ta chưa nhận được giấy ly hôn, cuộc hôn nhân này vẫn còn hiệu lực.

“Sơ Ninh, em ngốc thật, thỏa thuận ly hôn chẳng là gì cả, huống hồ, bây giờ ngay cả bản thỏa thuận ly hôn có chữ ký của em cũng không còn tồn tại nữa.”

Cứ nói mãi, đến cả chính anh ta cũng tự thuyết phục được mình.

Thế nhưng, lúc này, bố mẹ Sầm lại đang lo lắng đến mức rụng tóc, chỉ hận không thể tóm Sầm Sơ Ninh về đánh cho một trận.

“Đúng là đứa con gái bất hiếu! Trước khi làm chuyện này, nó có nghĩ đến bố mẹ không? Có nghĩ đến sự sống còn của nhà họ Sầm không!”

Bố Sầm tức giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng không ngừng, ông vỗ mạnh bàn tay lên mặt bàn, bà Sầm thì run rẩy không dám lên tiếng. Nhưng bà vẫn không ngừng hành động, liên tục gọi điện cho Sầm Sơ Ninh.

Các phương thức liên lạc có thể dùng đều đã thử hết, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Sầm Sơ Ninh đã quyết tâm không muốn liên lạc với họ nữa.

Bà Sầm tuyệt vọng nhìn điện thoại, chỉ không ngừng cầu nguyện trong lòng:

“Hy vọng nhà họ Tống đừng tính sổ với nhà họ Sầm!”

Bà, với tư cách là mẹ của Sầm Sơ Ninh, cũng không rõ đứa bé trong bụng con gái mình rốt cuộc là của ai.

Chưa nói đến việc đó có phải là con của Tống Dụ Hoài hay không, chỉ riêng việc cô âm thầm mang đứa bé bỏ đi cũng đủ khiến nhà họ Sầm ăn không ngon ngủ không yên. Không còn cách nào khác, nhà họ Sầm sống nhờ vào sự hỗ trợ của nhà họ Tống, họ chỉ có thể cầu nguyện.

Người nhà họ Sầm và người nhà họ Tống đã dùng mọi biện pháp, nhưng vẫn không ai liên lạc được với Sầm Sơ Ninh.

Tống Dụ Hoài tra được thông tin chuyến bay của cô, hóa ra những gì anh ta thấy ở sân bay không phải là ảo giác.

Rõ ràng chỉ thiếu chút nữa là anh ta đã có thể đưa cô về, hỏi cho rõ ràng mọi chuyện. Nhưng sự trớ trêu của định mệnh trên đời này lại tinh vi đến thế, họ cứ thế mà lướt qua nhau.

Sầm Sơ Ninh đã mang đứa bé bay sang nước A, cô đã quyết tuyệt như vậy, họ… liệu còn có thể quay về như xưa?

Tống Dụ Hoài vốn luôn tự tin, có thể tính toán mọi việc, nắm bắt mọi thứ trong tầm kiểm soát, nhưng đối diện với chuyện của Sầm Sơ Ninh, lần đầu tiên anh cảm thấy luống cuống không biết làm gì.

Khương Khả Ngâm giải quyết xong chuyện ở sân bay, lúc vội vã quay về, trên mặt vẫn còn vương những vết nước mắt tủi thân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...