
Giới Thiệu
Ngày đầu tiên chị chồng dọn tới ở, chị ta thẳng tay đổ sạch nồi canh dưỡng thai của tôi.
“Làm màu vừa thôi. Hồi tôi m/ang tha/i còn phải xuống ruộng làm việc kia kìa.”
Nước canh nóng hắt lên chân, bỏng rát đến mức tôi khuỵu xuống ngay tại chỗ.
Đêm hôm đó, bụng tôi đau quặn từng cơn. Khi được đưa đến bệnh viện thì đã quá muộn.
Ngoài hành lang, chồng tôi chỉ khẽ nói một câu:
“Thôi bỏ đi, đều là người một nhà cả.”
Tôi bật cười.
Cười đến mức nước mắt không ngừng rơi xuống.
Thế nhưng ngày xuất viện trở về, vừa đẩy cửa bước vào nhà, tôi đã chec lặng.
Chị chồng nằm vật dưới sàn gào khóc thảm thiết. Chân phải s/ư/ng vù lên như chiếc bánh bao hấp.
Mẹ chồng ngồi lặng trên sofa.
Cây gậy trong tay bà vẫn còn dính m/á/u.
Bà chỉ lạnh lùng nói một câu:
“Nghiệp con gái tôi gây ra, nó phải tự trả.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)