Cửa xe đóng lại.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy Lạc Cảnh Xuyên vẫn đứng bên ngoài, bóng dáng cao lớn lại cô độc đến kỳ lạ.

Nếu là trước đây, chỉ cần thấy anh ta cau mày, tôi đã đau lòng.

Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy mệt.

Rất mệt.

Ca phẫu thuật lấy đạn kéo dài hơn một tiếng.

Khi tôi tỉnh lại, Lâm Nhạc đang ngồi bên giường bệnh, ôm một xấp tài liệu dày cộp.

Thấy tôi mở mắt, cậu ta lập tức đứng bật dậy.

“Đội trưởng, chị tỉnh rồi!”

Tôi nhìn xấp giấy trong tay cậu ta.

“Báo cáo nhiệm vụ?”

“Không phải.”

Cậu ta ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Là thỏa thuận ly hôn của chị.”

Tôi: “…”

Lâm Nhạc đặt tài liệu lên bàn.

“Em đã nhờ luật sư kiểm tra. Lạc Cảnh Xuyên đã ký tên hợp lệ. Tài sản chung trong hôn nhân, chị gần như không lấy gì cả. Nhưng em không đồng ý.”

Tôi nhướng mày.

“Cậu không đồng ý thì có tác dụng gì?”

“Có.”

Lâm Nhạc nghiêm mặt.

“Em đã tìm được bằng chứng năm năm qua, chị dùng tiền trợ cấp đặc biệt và tài sản riêng để chữa trị cho Lạc lão gia, hỗ trợ Lạc gia, thậm chí bỏ tiền riêng mua thiết bị phục hồi chức năng cho Lạc Cảnh Xuyên sau khi bị thương.”

Tôi im lặng.

Mấy năm ấy, tôi chưa từng tính toán.

Tôi nghĩ đã là vợ chồng thì không cần rạch ròi.

Nhưng người ta lại tính toán rất rõ.

Tính cả việc tôi có xứng với anh ta hay không.

Lâm Nhạc càng nói càng tức.

“Chưa kể căn nhà hiện tại đứng tên anh ta, nhưng tiền đặt cọc là từ tài khoản cá nhân của chị. Đội trưởng, chị có thể không cần, nhưng không thể để đám người đó chiếm hời.”

Tôi nhìn trần nhà trắng xóa, khẽ nói:

“Vậy giao cho luật sư.”

Lâm Nhạc sửng sốt.

“Chị thật sự muốn đòi lại?”

Tôi quay đầu nhìn cậu ta.

“Tiền của tôi, tại sao không đòi?”

Lâm Nhạc lập tức cười rạng rỡ.

“Đúng! Đây mới là đội trưởng của em!”

Buổi chiều hôm đó, Lạc Cảnh Xuyên đến bệnh viện.

Anh ta đứng ngoài cửa phòng rất lâu mới đẩy cửa bước vào.

Tôi đang xem báo cáo thẩm vấn tên thủ lĩnh lính đánh thuê.

Không ngẩng đầu.

“Có việc?”

Lạc Cảnh Xuyên nhìn tôi mặc áo bệnh nhân, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh sắc bén.

Hình ảnh này hoàn toàn khác với người vợ ngày ngày đứng trong bếp chờ anh ta về nhà.

Trong ký ức của anh ta, Thẩm Thư Vân luôn dịu dàng, lặng lẽ, biết tiến biết lùi.

Khi anh ta bị thương, tôi sẽ thức trắng đêm chăm sóc.

Khi anh ta mệt mỏi, tôi sẽ chuẩn bị canh nóng.

Khi anh ta lạnh nhạt, tôi cũng chưa từng chất vấn.

Anh ta từng cho rằng đó là vì tôi yếu đuối, vì thế giới của tôi chỉ có gia đình.

Nhưng hôm nay, anh ta mới biết.

Không phải tôi không có hào quang.

Mà là tôi từng vì anh ta, tự tay phủ bụi lên hào quang ấy.

Lạc Cảnh Xuyên bước tới trước giường bệnh, giọng khàn đi.

“Vết thương thế nào rồi?”

“Không chết được.”

Anh ta nghẹn lại.

“Thư Vân, hôm nay ở hiện trường, anh không biết em cũng bị kẹt bên trong.”

Tôi khẽ cười.

“Anh không biết sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Lạc Cảnh Xuyên, lúc đó tôi gọi tên anh.”

Bàn tay anh ta buông bên người bỗng siết chặt.

Tôi nói từng chữ rất nhẹ.

“Anh nghe thấy.”

“Nhưng anh vẫn đi.”

Sắc mặt Lạc Cảnh Xuyên trắng bệch.

Anh ta muốn phản bác.

Nhưng lại không nói nên lời.

Bởi vì anh ta thật sự đã nghe thấy.

Chỉ là trong khoảnh khắc đó, Tô Miên bị thương nằm ngay trước mặt, còn tôi ở phía sau lưng anh ta.

Anh ta theo bản năng chọn người mà mình luôn đặt trong lòng.

Còn tôi.

Anh ta nghĩ tôi sẽ hiểu.

Sẽ nhẫn nhịn.

Sẽ không trách.

Giống như năm năm qua.

Tôi đóng tập tài liệu lại.

“Anh đến đúng lúc.”

Tôi lấy một bản sao thỏa thuận ly hôn từ ngăn bàn đưa cho anh ta.

“Giấy anh đã ký. Luật sư sẽ liên hệ xử lý phần còn lại.”

Con ngươi Lạc Cảnh Xuyên co rụt.

Anh ta cầm lấy tập giấy, lật đến trang cuối.

Quả nhiên là chữ ký của anh ta.

Sáng hôm đó, anh ta vội đi cùng Tô Miên nên không xem nội dung, chỉ tùy tiện ký.

Anh ta chưa từng nghĩ tôi thật sự muốn ly hôn.

Hoặc nói đúng hơn, anh ta chưa từng nghĩ tôi có gan rời khỏi anh ta.

“Thư Vân, khi đó anh không biết đây là thỏa thuận ly hôn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...