17

Nhìn thấy Dung Trạch.

Tôi cũng hơi ngơ ngác.

Chuyện gì vậy?

Sao anh lại ở đây?

Bên cạnh.

Cố Tâm Nhu vẫn đang giới thiệu:

“Đây là anh họ em, Lộ Gia Diễn, và vị hôn thê của anh ấy, Lương Nhất Nặc.”

“Đây là Dung Trạch và mấy người bạn của anh ấy.”

Lúc này tôi mới chậm chạp phản ứng lại.

Dung Trạch chính là đối tượng liên hôn mà Cố Tâm Nhu nhắc tới.

Choáng thật.

Trùng hợp đến vậy sao?

Đúng là quá xui xẻo.

Lộ Gia Diễn gật đầu.

Hàn huyên với Cố Tâm Nhu vài câu.

Trần Yến Chu là người đầu tiên phản ứng lại.

Mang vẻ mặt khiêm tốn bước tới tự giới thiệu.

Tiếp đó là Chu Cẩn Vũ.

Chỉ có Dung Trạch đứng nguyên tại chỗ.

Nhìn chằm chằm tôi.

Ánh mắt sắc bén như muốn đục thủng hai lỗ trên mặt tôi.

Sau khi chào hỏi xong.

Lộ Gia Diễn quay đầu hỏi tôi:

“Có nắng không? Muốn vào trong không?”

Tôi hoàn hồn.

“À, được.”

Đối với tôi.

Đây cũng được xem là một Tu La Tràng.

Nhất thời thật sự không biết phải đối mặt thế nào.

Chỉ có thể trốn trước.

Đẩy Lộ Gia Diễn vào phòng khách.

Anh nhìn tôi, giọng nói trong trẻo:

“Quen à?”

Á…

Mắt người này tinh thật đấy.

Muốn giấu chắc chắn không giấu nổi.

Tôi chỉ đành cắn răng thừa nhận:

“Bạn trai cũ.”

Lộ Gia Diễn gật đầu.

Trông không hề bất ngờ.

Tôi quan sát biểu cảm của anh, cẩn thận hỏi:

“Anh giận à? Xin lỗi, em cũng không biết sao anh ấy lại xuất hiện ở đây…”

Lộ Gia Diễn thở dài.

Nắm lấy tay tôi.

Giọng điệu bất lực:

“Anh không nhỏ mọn như vậy. Chỉ là anh sợ em sẽ để ý.”

“Em? Để ý cái gì?”

“Vì anh ngồi xe lăn, sợ em cảm thấy mất mặt…”

Tôi lập tức tiến tới bịt miệng anh.

Không cho anh nói tiếp.

Hai người ở rất gần.

Hơi thở gần trong gang tấc.

Hàng mi dài của anh phủ bóng lên đầu mũi tôi.

“Anh nghĩ gì vậy? Anh là ánh trăng sáng của em, không ai có thể thay thế vị trí của anh trong lòng em.”

“Ánh trăng sáng?”

Môi anh khẽ mở.

Mang theo cảm giác nhột nhột trong lòng bàn tay tôi.

“Đúng vậy, anh không biết sao?”

Lộ Gia Diễn bật cười.

Khóe mắt cong lên.

Trong đôi mắt đen láy ngập tràn ánh sáng lấp lánh.

Anh nâng gương mặt tôi.

“Nhưng em mới là ánh trăng sáng của anh.”

“Là ánh trăng sáng anh nhớ thương suốt nhiều năm.”

“Là ánh trăng sáng độc nhất vô nhị.”

Người này cũng quá biết nói lời yêu rồi.

Tôi ghé sát bên tai anh.

Hơi thở nóng bỏng.

“Biết nói chuyện như vậy, tối nay thưởng cho anh nhé?”

Lộ Gia Diễn nghiêm túc suy nghĩ một lúc.

“Thưởng gì?”

“Tự anh đoán.”

Anh nhìn tôi.

Khóe môi cong lên rất khẽ.

“Vậy anh bắt đầu mong chờ rồi.”

18

Tôi biết Dung Trạch chắc chắn sẽ tìm tôi nói chuyện.

Nhưng cũng không ngờ anh lại to gan đến vậy, nhân lúc mọi người không chú ý mà trực tiếp lên tầng hai chặn tôi lại.

Ánh mắt anh âm u nặng nề.

Oán khí trên người còn đáng sợ hơn cả ma nam.

“Lương Nhất Nặc, em không thấy nên giải thích gì với anh sao?”

Tôi bật cười.

“Giải thích gì chứ? Chúng ta đã chia tay rồi.”

“Chúng ta mới chia tay hai tháng.”

“Yên tâm, em với bạn trai em cũng mới quen một tháng rưỡi thôi. Em không hề cắm sừng anh.”

Dung Trạch gần như nghiến răng nghiến lợi:

“Vậy có phải anh còn nên khen em nối tiếp chính xác không một kẽ hở không?”

“Nào có nối tiếp không kẽ hở, chẳng phải vẫn còn nửa tháng độc thân sao?”

Khoảnh khắc ấy.

Sắc mặt Dung Trạch còn đen hơn đáy nồi.

Lửa giận gần như bốc lên từ mắt.

Anh nhìn chằm chằm tôi, từng chữ từng chữ nói:

“Lương Nhất Nặc, em đói khát đến vậy sao? Nhất định phải tìm một kẻ tàn tật. Em không nghĩ sau này anh ta có thể thỏa mãn em hay không à?”

Ban đầu tôi nghĩ mọi người chia tay trong hòa bình là được.

Không cần thiết phải xé rách mặt mũi.

Nhưng đối phương đã nói năng vô lễ như vậy.

Giọng tôi cũng lạnh xuống.

“Không cần anh bận tâm. Chúng em rất hòa hợp, ngoài việc hơi mỏi eo ra thì không có vấn đề gì khác.”

Hành lang lập tức chìm vào yên lặng.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Đồng tử Dung Trạch đột nhiên co rút.

Sắc mặt trắng bệch.

Rất lâu sau.

Anh run giọng, thất thần hỏi tôi:

“Em ngủ với anh ta rồi?”

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với loại chủ đề vô nghĩa này.

“Không liên quan tới anh. Đừng quên chúng ta đã chia tay rồi. Hơn nữa em và bạn trai em sắp đính hôn.”

“Dung Trạch, đây là lần cuối cùng em nói chuyện riêng với anh. Mong anh hiểu rõ và biết điểm dừng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...