24

Buổi tối.

Cố Tâm Nhu nhắn tin hẹn tôi ngày mai đi mua sắm.

Suy nghĩ một chút, tôi đồng ý.

“Ai nhắn tin vậy?”

Nghe thấy động tĩnh, Lộ Gia Diễn ngẩng đầu hỏi tôi.

Gần đây anh có hơi nhạy cảm.

“Tâm Nhu, cô ấy hẹn em ngày mai đi trung tâm thương mại.”

“Anh đi cùng em.”

Tôi thuận miệng đáp:

“Không cần đâu, hai cô gái đi mua sắm mà.”

Lộ Gia Diễn không nói gì nữa.

Qua một lúc lâu.

Tôi mới nhận ra có gì đó không đúng.

“Tại sao không cho anh đi cùng em?”

Biểu cảm của anh có chút tủi thân, giọng nói trầm thấp.

Chịu thật.

Trước đây tôi chưa từng nghĩ Lộ Gia Diễn lại có lúc dính người như vậy.

“Vì em muốn mua đồ lót, anh đứng bên cạnh em sẽ ngại.”

“Anh có thể giúp em tham khảo.”

“Như vậy sau này em mặc sẽ không còn bất ngờ nữa, vì anh đã nhìn thấy rồi.”

Điều này đối với tôi rất quan trọng.

Lộ Gia Diễn cuối cùng cũng nhượng bộ.

Sau đó còn hẹn ba điều với tôi:

“Đừng đi quá lâu.”

“Được.”

“Anh gọi điện cho em thì không được thấy phiền.”

“Tất nhiên rồi.”

“Nếu có đàn ông bắt chuyện thì đừng để ý.”

“Được.”

Cuối cùng.

Anh chậm rãi mở miệng, giọng điệu kiên định và quyết liệt:

“Không được gặp bạn trai cũ của em, cũng không được nghe điện thoại của anh ta. Nếu em dám quay lại với anh ta, anh sẽ chết cho em xem.”

Nhưng cuối cùng tôi vẫn không làm được.

Bởi vì tôi cũng không biết Dung Trạch từ đâu xuất hiện.

“Chị dâu, anh ấy cứ năn nỉ em để hai người gặp mặt. Em thấy chị vẫn nên nói rõ với anh ấy một lần, để anh ấy hoàn toàn từ bỏ hy vọng thì hơn.”

Cố Tâm Nhu ghé sát tai tôi thì thầm.

Thì ra là con bé này.

Tôi cạn lời.

“Hai người cứ từ từ nói chuyện nhé, lát nữa em quay lại.”

Nói xong.

Cô ấy nhanh chóng chuồn mất.

“Nhất Nặc.”

Giọng Dung Trạch hơi khàn.

Hốc mắt hõm sâu.

Trông có vẻ rất tiều tụy.

Tôi nhíu mày, không còn chút kiên nhẫn nào.

“Dung Trạch, lần trước tôi đã nói rất rõ rồi. Tôi không muốn chúng ta gặp riêng nữa.”

“Anh biết, nhưng anh không làm được. Em có thể tha thứ cho anh không? Coi như hai tháng qua chưa từng xảy ra chuyện gì được không?”

Đôi lúc tôi thật sự cảm thấy đàn ông rất trẻ con.

Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra?

Có thể sao?

“Tha thứ cho anh? Anh đang nói tới chuyện nào?”

Biểu cảm Dung Trạch cứng lại.

Trên mặt thoáng hiện vẻ hối hận.

“Tất cả mọi chuyện. Anh không nên lừa em. Ba anh không hề nằm viện, anh cũng không nghèo như em nghĩ.”

Không nghèo như tôi nghĩ?

Anh đúng là quá khiêm tốn rồi.

“Tôi biết. Người có thể liên hôn với Cố Tâm Nhu thì sao có thể nghèo được.”

“Được, tôi tha thứ cho anh rồi. Chuyện đến đây thôi.”

Tôi xoay người định đi.

“Nhất Nặc.”

Dung Trạch nắm chặt cổ tay tôi.

Vừa cẩn thận vừa mang theo sự van nài:

“Em có thể đi với anh tới một nơi không? Anh xin em.”

Tôi bị làm phiền đến phát chán.

Cuối cùng nghĩ một chút rồi nhìn anh.

“Có phải nếu tôi đi với anh, sau này anh sẽ vĩnh viễn không làm phiền tôi nữa không?”

Dung Trạch nhìn tôi rất lâu.

Khó khăn mở miệng:

“Nếu đến lúc đó em vẫn không thay đổi quyết định, anh… có thể đồng ý.”

Nhìn thấy hai chữ Dung Viên.

Tôi mới biết Dung Trạch đã đưa tôi tới đâu.

Đúng là ngoài dự đoán.

Chiếc xe chậm rãi tiến vào bãi đỗ xe ngầm.

Dung Trạch xuống xe, mở cửa ghế phụ cho tôi.

“Xin lỗi, Nhất Nặc. Trước đây anh đã lừa em. Thật ra anh là người Hải Thành, nơi này là nhà anh.”

“Hôm nay anh sẽ nói rõ với ba mẹ. Em mới là bạn gái của anh, chúng ta đã quen nhau gần hai năm.”

“Anh sẽ không liên hôn với Cố Tâm Nhu, bởi vì người anh thích từ đầu đến cuối vẫn luôn là em.”

Tôi ngồi trong xe.

Không có chút ý định xuống xe nào.

“Đưa tôi về.”

“Nhất Nặc, anh xin em, xuống xe được không?”

Ha.

Tôi thật sự bị anh làm cho cạn lời.

Tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực.

“Dung Trạch, anh nói xem, dựa vào đâu tôi phải chọn anh?”

“Lộ Gia Diễn tặng cả Lan Nguyệt Loan cho tôi. Anh có thể tặng Dung Viên cho tôi không?”

“Có một câu bây giờ tôi thấy rất đúng, tiền của đàn ông ở đâu thì tình yêu ở đó.”

“Tôi ở bên anh gần hai năm, chưa từng tiêu của anh một đồng nào, ngược lại còn bỏ ra không ít. Nghĩ lại thì anh cũng đâu yêu tôi đến thế.”

“Lúc trước bảo anh cùng tôi về Hỗ Thành là muốn dẫn anh đi gặp cô tôi. Anh rất thông minh, biết tôi muốn đưa anh về gặp người lớn nên đã từ chối.”

“Anh nói chia tay, được thôi, tôi đồng ý.”

“Nhưng bây giờ anh lại nói muốn quay lại. Chúng ta đều là người trưởng thành, anh tưởng đây là trò chơi trẻ con à?”

Mỗi một chữ tôi nói ra.

Sắc mặt Dung Trạch lại u ám thêm một phần.

“Trước đó anh chỉ là chưa suy nghĩ kỹ. Em không thể vì thế mà tuyên án tử hình cho anh. Nhất Nặc, anh có thể bù đắp cho em.”

“Không cần. Bù đắp tốt nhất anh có thể làm cho tôi lúc này là tránh xa tôi một chút, đừng làm phiền cuộc sống của tôi và bạn trai tôi nữa.”

“Không thể nào, anh tuyệt đối không làm được.”

“Dung Trạch, hôm đó ở phòng riêng, tôi đã nghe thấy hết rồi.”

Anh không kịp phản ứng.

“Phòng riêng nào?”

“Phòng riêng ở hội sở Hoàng Hậu. Hôm đó tôi cũng ở đó. Vì không muốn cùng tôi về Hỗ Thành, anh đã nhờ đám bạn nghĩ lý do để chia tay tôi.”

“Anh còn nói, con của anh chỉ có thể do vợ anh sinh. Bất kỳ ai khác cũng không thể sinh ra, bao gồm cả tôi, Lương Nhất Nặc.”

Tôi nhìn anh, giọng nói bình tĩnh:

“Tôi sẽ không lựa chọn một người đàn ông khi bạn gái mình bị người khác sỉ nhục mà bản thân lại thờ ơ.”

“Khi Tưởng Ân Dư chế giễu tôi, tôi đã nghĩ anh sẽ lên tiếng phản bác.”

“Nhưng anh không làm vậy.”

“Khoảnh khắc đó, anh đã hoàn toàn bị loại khỏi thế giới của tôi, vĩnh viễn không còn cơ hội nữa.”

Dung Trạch nhìn tôi.

Sắc mặt xám xịt như tro tàn.

Tôi nghĩ.

Có lẽ anh sẽ không tiếp tục quấy rầy tôi nữa.

25

Khi kết hôn.

Chân của Lộ Gia Diễn đã gần như hồi phục hoàn toàn.

Không còn cần dùng xe lăn nữa.

Chúng tôi không tổ chức lễ đính hôn.

Mà trực tiếp kết hôn.

Trong hôn lễ.

Chị họ dẫn bạn gái của chị ấy tới.

Sắc mặt cô tôi và dượng không được dễ nhìn lắm.

Nhưng cũng không nói gì.

Không biết có phải họ đã bắt đầu chấp nhận chuyện này hay không.

Mẹ tôi cũng tới.

Dẫn theo chồng sau và con trai nhỏ.

Mẹ rất xúc động.

Không ngừng nói với tôi rất nhiều chuyện.

Tôi nghe mà lòng không để tâm.

Sau khi tái hôn và sinh con.

Bà rất ít khi liên lạc với tôi.

Khi đó tôi gọi điện cho bà.

Bà luôn nói mình rất bận.

Bận ủi quần áo cho chồng.

Bận nấu cơm.

Bận đưa con trai nhỏ đi học thêm, đi dã ngoại.

Lâu dần.

Tôi cũng không gọi nữa.

Lần kết hôn này.

Chính bà là người chủ động liên lạc với tôi trước.

Sau đó.

Tôi mới mang tính tượng trưng mà mời bà.

Cuối cùng mẹ cũng nói xong.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cố Tâm Nhu đi tới, đưa cho tôi một chiếc hộp được gói rất tinh xảo.

“Chị Nhất Nặc, đây là quà cưới của một người gửi cho chị.”

Tôi đặt sang một bên.

Thậm chí còn không có hứng mở ra.

Không lâu sau.

Điện thoại nhận được hai tin nhắn.

Một tin là thông báo chuyển khoản từ ngân hàng.

Tài khoản mà trước đây tôi từng chuyển tiền cho Dung Trạch đột nhiên nhận được một khoản tiền khổng lồ lên tới chín chữ số.

Sau đó là một tin nhắn văn bản:

“Xin lỗi!”

“Chúc em tân hôn hạnh phúc!”

Kinh ngạc xong.

Tôi mở chiếc hộp kia ra.

Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương.

Tôi thấy rất quen mắt.

Rất nhanh liền nhớ ra.

Đó chính là sợi dây chuyền trị giá tám chữ số mà một năm trước tôi và Dung Trạch từng nhìn thấy trong trung tâm thương mại.

Khi đó anh nói sẽ mua cho tôi.

Tôi chỉ nghĩ anh đang nằm mơ giữa ban ngày.

“Được, chờ khi nào anh phát tài thì mua cho em.”

Nếu sau khi chia tay.

Tôi từng có chút oán trách và không vui đối với Dung Trạch.

Vậy thì vào khoảnh khắc nhìn thấy khoản chuyển tiền và sợi dây chuyền này.

Chút khó chịu hiếm hoi ấy cũng hoàn toàn biến mất.

Trong lòng tôi.

Anh đã trở thành một người yêu cũ rất hào phóng, rộng rãi và có trách nhiệm.

Lát nữa vẫn nên nhờ Cố Tâm Nhu mang cho anh một phần quà cảm ơn thì hơn.

Trong lúc nói chuyện với Cố Tâm Nhu.

Tôi nhìn thấy mẹ tôi và người chồng thứ hai đang vui vẻ trò chuyện với Lộ Gia Diễn.

Người đàn ông kia lấy điện thoại ra.

Có vẻ muốn xin thông tin liên lạc của Lộ Gia Diễn.

Mẹ tôi ở bên cạnh ra sức khuấy động bầu không khí.

Tôi không hề do dự.

Trực tiếp đi tới, kéo Lộ Gia Diễn đi tiếp khách khác.

Đợi đến khi chỉ còn hai người.

“Mẹ.”

“Hả?”

Trên mặt mẹ vẫn còn nụ cười.

“Sau này chúng ta đừng liên lạc nữa.”

Bà sững người.

Nhất thời không hiểu.

“Ý con là gì?”

“Con sẽ không để chồng mẹ dựa thế nhà họ Lộ, cũng không thể trải đường cho tương lai rộng mở của em trai cùng mẹ khác cha.”

“Bởi vì con vẫn luôn nhớ, năm đó chính mẹ ngoại tình với người đàn ông này khiến ba bị kích động đến mức nhảy lầu.”

“Con không trút giận lên ông ta là vì con biết một bàn tay không thể vỗ nên tiếng. Trong chuyện ngoại tình này, trách nhiệm của mẹ còn lớn hơn.”

“Thật ra ngay cả hôn lễ này con cũng không định mời mẹ. Là mẹ chủ động mở lời nên con mới mời.”

“Cha mẹ chồng con đều biết hoàn cảnh gia đình con. Không ai vì chuyện đó mà xem thường con.”

“Sau này chúng ta không cần liên lạc nữa. Lễ Tết cũng không cần.”

“Nếu năm đó mẹ đã chọn bỏ rơi con, vậy thì nên chấp nhận hậu quả của việc từ bỏ ấy.”

Mẹ ngơ ngác nhìn tôi.

Thần sắc cứng đờ.

Đôi khi.

Tôi rất khâm phục chính mình.

Ưu điểm lớn nhất của tôi là không tự dằn vặt bản thân.

Dù là tình thân hay tình yêu.

Chỉ cần đối phương bỏ rơi tôi.

Tôi sẽ vĩnh viễn không quay đầu lại.

Mất đi là chuyện của cả hai phía.

Nếu họ còn không sợ mất tôi.

Thì tôi còn sợ điều gì?

Tôi không sợ mất bất kỳ ai.

Kể cả mẹ ruột của mình.

Cuối cùng hôn lễ cũng bắt đầu.

Nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt — Lộ Gia Diễn.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp.

Được rồi.

Chương mới của cuộc đời tôi sắp bắt đầu rồi.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...