20px

Tôi đỡ khung cửa, mẹ tôi vừa xoay người liền chạm phải ánh mắt của tôi.

Tôi lạnh băng nói: “Muốn đi đúng không, ai cũng không đi được, bà ngoại còn chưa xuống mồ, bà đã tha thứ cho người hại chết bà, bà xứng làm con gái của bà ngoại sao?”

Mặt mẹ tôi hơi méo mó, cũng không giả vờ nữa: “Tao không xứng?”

“Mấy năm nay tao ở bên ngoài chịu nhiều khổ như vậy, không phải tao không muốn phụng dưỡng bà ngoại mày, là bà ấy không có phúc đó.”

“Mày cũng phải nghĩ cho em trai mày chứ, em trai mày không có bố, sau này còn phải kết hôn sinh con.”

“Em trai mày sống tốt, nhà họ Hà các người mới có đời sau.”

Tôi cười lạnh: “Ai cũng không đi được.”

Nói xong tôi xoay người bước vào rạp tang.

Mẹ tôi ở phía sau mắng tôi: “Là mày dẫn người nhà họ Ngô đến, mày nói tao không hiếu thuận?”

“Là mày hại chết bà ngoại mày.”

“Nếu mày thật sự đau lòng cho bà ngoại mày, mày nên đi theo bà ấy!”

“Mày nên đi chết đi!”

Tôi quay đầu mỉm cười với bà: “Đáng chết là các người, tôi không chết.”

“Bà ngoại bảo tôi phải khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi!”

Qua một lát, thím nhà họ Ngô đến.

Mẹ tôi dường như cố tình hờn dỗi mà ký thư tha thứ cho bà ta ngay trước mặt tôi.

Cùng lúc bà ký thư tha thứ, ngoài cửa sổ đột nhiên cuồng phong nổi lên, trên trời chớp giật sấm vang.

Từng tia sét đánh xuống cách rạp tang mười mét.

Mẹ tôi và thím nhà họ Ngô đều sợ đến choáng váng, bao gồm cả vài người phụ giúp tang sự.

Người lớn tuổi trong thôn dùng tay chỉ vào mẹ tôi: “Á Mai à, mẹ cô đây là có oán khí đó.”

“Cô mau dập đầu với mẹ cô đi!”

Mẹ tôi kinh hồn táng đảm quay đầu, quỳ xuống trước di ảnh đen trắng của bà ngoại tôi: “Mẹ ơi, con cũng không còn cách nào mà.”

“Mẹ thương con gái mẹ đi!”

“Con không có bố, không có chồng, mẹ già cũng đi rồi, sau này không ai giúp đỡ con nữa.”

“Con không thể lấy tiền đồ của Hà Húc ra giận dỗi được!”

Tôi đứng bên cạnh bà, cúi đầu nhìn bà.

Bà nói sự phản bội thành đơn giản như chỉ là giận dỗi.

Bà phản bội tôi, cũng phản bội bà ngoại.

12

Hà Húc duỗi tay chỉ tôi: “Mẹ, chắc chắn là Hà Thanh Thanh nói lung tung rồi.”

“Chị ta là miệng quạ đen, mỗi lần chị ta nói gì nhất định sẽ ứng nghiệm.

Mẹ tôi lúc này mới muộn màng ngẩng đầu nhìn tôi: “Mày nhất định phải khiến bà ngoại mày đi đường xuống suối vàng cũng không yên ổn sao?”

Bà nghiến răng nghiến lợi, giống như người làm sai lại là tôi vậy.

Người trong thôn không hẹn mà cùng tránh tôi ba bước, có người nhắc đến chuyện chuồng gà của em vợ trưởng thôn.

“Hình như trước khi gà nhà em vợ trưởng thôn chết, Hà Thanh Thanh từng nói gà nhà họ quá ồn, tốt nhất là chết sạch trong một đêm.”

“Ôi mẹ ơi, miệng con bé này độc vậy sao, đây chẳng phải chính là miệng quạ đen sao!”

Có vài người lúc nhà họ Ngô đến gây chuyện đã ra mặt giúp nhà họ Ngô bắt đầu sợ hãi.

Ngoài cửa sổ, sấm mưa ầm ầm kéo dài một lúc rồi dần dần ngừng lại.

Trên mặt mẹ tôi cũng mang một chút ý cười, bà đứng lên, phủi đất trên người: “Bà ngoại mày tha thứ cho tao rồi, tối nay tao sẽ dẫn Hà Húc về Thâm Quyến, chuyện phía sau mày tự lo liệu đi.”

“Bà ngoại mày nuôi mày tám năm, mày cũng nên tận chút tâm.”

Tôi không hiểu bà ngoại thiện lương như vậy, sao lại sinh ra đứa con gái bất hiếu như mẹ tôi?

“Bà vui mừng quá sớm rồi, tôi nói ai cũng đừng mong đi, ai cũng đừng mong rời khỏi thôn này.”

Người bên cạnh vừa nói tôi là miệng quạ đen, thấy bây giờ sấm mưa đã ngừng, lá gan cũng lớn hơn.

Bọn họ cảm thấy tháng sáu tháng bảy trời mưa giông nói đến là đến, vừa rồi có chút trùng hợp thôi.

13

Có cậu trai lớn hơn tôi vài tuổi thay trưởng bối ra mặt dạy dỗ tôi: “Hà Thanh Thanh, mày đừng được cho mặt mũi lại không biết xấu hổ.”

“Mày tưởng mày là ông trời à?”

“Còn cái gì cũng đừng đi, tao cứ muốn đi đấy.”

“Tao xem mày làm gì được?”

Hắn đang ngang ngược thì ngoài cửa truyền đến một tiếng “ầm” rung trời chuyển đất, có người hét lên: “Sạt lở rồi, núi sạt lở chặn chết con đường trong thôn rồi!”

Tôi ung dung nhìn hắn.

Hắn nuốt nước bọt ừng ực, hoảng hốt chạy ra ngoài: “Hà Thanh Thanh, đồ yêu quái này, tao không sợ mày.”

“Tao đi tìm người xử lý mày.”

Ánh mắt tôi quét qua mẹ tôi và những người khác mặt xám như tro: “Bà ngoại tôi trên đường xuống suối vàng rất cô đơn, hay là các người đều đi bầu bạn với bà có được không?”

Hà Húc hét lên: “Đó là bà ngoại của chị, muốn bầu bạn thì chị tự đi bầu bạn với bà ấy.”

“Mẹ tôi nói rồi, bà ngoại chị chết hay lắm.”

“Bà ta chết rồi chúng tôi vừa hay có thể ở nhà lầu.”

Hắn vừa dứt lời, đúng lúc này, cậu trai vừa chạy ra ngoài kia dắt một con chó đen lớn lại chạy về.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...