Giọng anh nặng nề.
“Anh chưa từng phủ nhận công lao của em.”
Tôi gần như bật cười thành tiếng.
“Trần Hạo Vũ, anh có cần tôi nhắc lại không?”
“Năm đó dự án Thiên Khung bị lỗi thuật toán, là tôi thức ba đêm sửa lại mô hình.”
“Sau đó trong buổi họp báo, anh nói đó là thành quả của đội kỹ thuật do anh dẫn dắt.”
“Dự án gọi vốn vòng B thất bại, là tôi dùng danh nghĩa T.S rót tiền cứu công ty.”
“Sau đó trước truyền thông, anh nói mình đã thuyết phục nhà đầu tư bằng tầm nhìn chiến lược.”
“Ba bằng sáng chế lõi, là tôi ký ủy quyền cho công ty dùng miễn phí mười năm.”
“Sau đó mọi người gọi anh là thiên tài công nghệ.”
Tôi dừng một chút.
“Trần Hạo Vũ, anh hưởng ánh sáng của tôi quá lâu nên thật sự tưởng mặt trời mọc vì anh sao?”
Bên kia chết lặng.
Rất lâu sau, anh mới thấp giọng:
“Anh biết em hận anh.”
“Hận?”
Tôi nhìn bàn tay mình.
Trước đây, vì giúp anh chuẩn bị hồ sơ, gõ tài liệu xuyên đêm, ngón giữa của tôi từng chai lên một lớp dày.
Khi ấy anh nắm tay tôi, đau lòng nói:
“Sau này anh nhất định sẽ để em sống như công chúa.”
Sau này anh thật sự thành công.
Nhưng công chúa trong lòng anh lại là người khác.
“Trần Hạo Vũ, anh đánh giá bản thân quá cao rồi.”
“Tôi không hận anh.”
“Tôi chỉ thấy tiếc.”
Giọng anh hơi run:
“Tiếc cái gì?”
“Tiếc mười năm thanh xuân của tôi đã dùng để nuôi một kẻ vong ân.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Lần này, tôi không chặn số.
Bởi vì tôi biết.
Trò hay còn ở phía sau.
Sáng hôm sau.
Khương Ninh gửi cho tôi một bản báo cáo mới.
“Chị Tần, phía bệnh viện xác nhận rồi. Trần Hạo Vũ không bị thương nặng như Chu Ngọc Lan nói. Tai nạn xe là thật, nhưng chỉ gãy chân và chấn thương nhẹ. Không hề cần 300 nghìn tệ phẫu thuật khẩn cấp.”
Tôi nhíu mày.
“Vậy cuộc gọi đòi tiền hôm qua…”
“Là giả.”
Khương Ninh lạnh giọng nói.
“Bọn họ muốn lừa chị về nước. Còn Tống Nhã Nhiên đúng là bệnh thận nặng, nhưng bệnh viện chưa hề kết luận chỉ có chị mới phù hợp. Họ đã tự ý lấy dữ liệu xét nghiệm cũ của chị để đối chiếu.”
Tôi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
Chu Ngọc Lan quả nhiên chưa từng khiến tôi thất vọng.
Mỗi lần tôi nghĩ bà ta đã đủ ghê tởm rồi, bà ta lại có thể mở ra giới hạn mới.
“Còn Tống Nhã Nhiên?” tôi hỏi.
Khương Ninh nói:
“Cô ta biến mất khỏi bệnh viện lúc rạng sáng. Nhưng người của chúng ta phát hiện cô ta ở sân bay.”
“Sân bay?”
“Đúng. Cô ta định bay sang Singapore. Đi cùng một người đàn ông trẻ tuổi.”
Tôi hơi nhướng mày.
“Ảnh.”
Khương Ninh lập tức gửi tới.
Trong ảnh, Tống Nhã Nhiên không hề yếu ớt như trong lễ cưới.
Cô ta mặc áo khoác rộng, đeo kính râm, kéo vali bằng một tay, tay còn lại khoác lấy cánh tay một người đàn ông trẻ.
Người đàn ông kia cúi đầu nói gì đó với cô ta.
Cô ta cười rất ngọt.
Nụ cười ấy hoàn toàn khác với vẻ mong manh trước mặt Trần Hạo Vũ.
Tôi phóng to ảnh.
Rất quen.
Một giây sau, tôi nhớ ra.
Người đàn ông này là Lâm Duy.
Bác sĩ riêng của Tống Nhã Nhiên.
Cũng là người năm đó đã ký rất nhiều báo cáo bệnh án cho cô ta.
Tôi nhìn bức ảnh hồi lâu.
Đột nhiên bật cười.
Thú vị thật.
Bạch nguyệt quang của Trần Hạo Vũ.
Hình như không trắng như anh tưởng.
“Điều tra Lâm Duy.”
“Đã điều tra rồi.” Khương Ninh nói, giọng rõ ràng có chút hưng phấn. “Chị đoán đúng. Lâm Duy và Tống Nhã Nhiên quen nhau từ đại học. Sau khi Tống Nhã Nhiên xuất ngoại chữa bệnh, hai người vẫn luôn giữ liên lạc. Mấy năm nay tiền thuốc men, tiền viện phí, tiền sinh hoạt của cô ta phần lớn đều do Trần Hạo Vũ chuyển khoản, nhưng số tiền ấy có rất nhiều khoản chảy vào tài khoản của Lâm Duy.”
Tôi mỉm cười.
“Có chứng cứ không?”
“Có. Sao kê, ảnh thân mật, lịch sử đặt phòng khách sạn, còn có cả hồ sơ bệnh án bị làm giả.”
Tôi dừng tay.
“Hồ sơ bệnh án giả?”
“Đúng.” Khương Ninh nói chậm lại. “Tống Nhã Nhiên đúng là từng bệnh nặng. Nhưng vài năm gần đây tình trạng không nghiêm trọng đến mức phải ghép thận khẩn cấp như cô ta nói. Cô ta cố ý phóng đại bệnh tình để giữ Trần Hạo Vũ bên cạnh, đồng thời moi tiền từ anh ta.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Gửi cho Trần Hạo Vũ.”
Khương Ninh hơi bất ngờ.
“Chị không công khai luôn sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)