“Chàng định nói thế nào?”
Phục Thanh Tụ vội vàng lên tiếng:
“Ta không hề chế nhạo.”
Ta quay đầu lại.
“Im miệng.”
Nàng ta giật mình sững sờ.
Ta nhìn Úc Hoài Khiêm.
Chàng hé môi.
Rất lâu sau mới nói:
“Nàng ấy chỉ lỡ lời thôi.”
Ta gật đầu.
“Được.”
“Vậy ta cũng lỡ lời một câu.”
Ta nhìn Phục Thanh Tụ.
“Từ của nàng có hay đến đâu đi nữa, cũng đừng lấy phu quân của người khác làm tri kỷ.”
Sắc mặt Phục Thanh Tụ trắng bệch như giấy.
Có người hít vào một hơi lạnh.
Úc Hoài Khiêm trầm giọng:
“Khương Đường.”
Ta đáp:
“Sao?”
“Ta nói trúng tim đen của chàng rồi à?”
Chàng nhìn ta.
Trong mắt lần đầu tiên xuất hiện sự tức giận.
“Nàng quá đáng rồi.”
Đột nhiên ta chẳng còn hứng thú nói tiếp nữa.
Ta xoay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng khóc của Phục Thanh Tụ.
Úc Hoài Khiêm không đuổi theo ta.
06
Ta trở lại tiệm gạo.
Chưởng quỹ nhìn thấy ta thì ngẩn người.
“Đông gia, hôm nay không nên ở trong phủ sao?”
Ta đáp:
“Trong phủ quá ồn.”
Ông ấy không dám hỏi thêm.
Ta ở trong tiệm đến tận khuya.
Xuân Vu khoác áo cho ta.
“Phu nhân, về phủ chứ?”
Ta nhìn những bao gạo trong kho.
“Không về.”
Vành mắt nàng đỏ lên.
“Vậy người ngủ ở đâu?”
Ta chỉ về phía hậu đường.
“Ở đó có giường.”
Xuân Vu định nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.
Nửa đêm, Úc Hoài Khiêm tới.
Chàng đứng ngoài cửa tiệm gõ rất lâu.
Ta cho người mở cửa.
Khi bước vào, trên người chàng còn mang theo hơi sương đêm.
Sắc mặt cũng không tốt.
“Vì sao nàng không về phủ?”
Ta ngồi sau quầy hàng.
“Trong phủ có thi hội.”
“Tan từ lâu rồi.”
“Ta không muốn về.”
Úc Hoài Khiêm bước tới gần.
“A Đường, hôm nay quả thật nàng đã khiến Thanh Tụ mất mặt.”
Ta bật cười.
“Vậy nàng ta đã khiến ta vẻ vang lắm sao?”
Chàng nhíu mày.
“Nàng ấy không có ác ý.”
Ta nghe đến phát chán.
“Đổi câu khác đi.”
Chàng bị ta chặn họng.
Ta nói:
“Nàng ấy không có ác ý.”
“Chỉ là lỡ lời.”
“Nàng ấy vừa mới từ hôn, trong lòng đau khổ.”
“Mấy câu này ta nghe đủ rồi.”
Úc Hoài Khiêm im lặng.
Ta đứng dậy.
“Hôm nay chàng tới là để đón ta về sao?”
Chàng gật đầu.
Ta hỏi:
“Rồi sao nữa?”
“Nàng trở về, ta sẽ bảo Thanh Tụ xin lỗi nàng.”
“Nàng ấy sẽ dọn khỏi Thính Tuyết Các chứ?”
Chàng im lặng.
Ta lại hỏi:
“Sau này chàng còn sửa từ cho nàng ấy không?”
Sắc mặt chàng trở nên khó coi.
“Qua lại bằng thơ văn vốn không mang tư tình.”
Ta nhìn chàng.
“Vốn không mang tư tình.”
“Vậy vì sao chàng không dám cho ta xem?”
Chàng không trả lời được.
Ta đi tới giá hàng, cầm một chiếc túi vải lên.
Bên trong là số gạo hôm nay Phục Thanh Tụ lấy đi làm bánh.
Ta đổ ra một nắm.
Gạo rất tốt.
Nàng ta hấp hỏng, không phải lỗi của gạo.
Ta bỏ gạo trở lại túi.
“Úc Hoài Khiêm.”
“Chàng ăn thứ gạo do ta chọn.”
“Sống những ngày tháng do ta vun vén.”
“Quay đầu lại liền chê ta không hiểu câu từ của nàng ấy.”
Sắc mặt chàng trắng bệch.
Ta nói:
“Chàng thật biết hưởng thụ cuộc sống.”
Trong mắt chàng thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
“Ta không chê nàng.”
“Chàng đã nói rồi.”
“Đó là lời nóng giận.”
“Lời nóng giận cũng là lời thật lòng.”
Chàng đứng nguyên tại chỗ.
Rất lâu không nhúc nhích.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng xe ngựa.
Một tiểu tư chạy vào.
“Công tử, Phục cô nương lại phát bệnh rồi!”
Ta nhìn sang Úc Hoài Khiêm.
Sắc mặt chàng thay đổi.
Ngay sau đó, chàng nhìn ta.
Giống như đang chờ ta mở miệng.
Ta cười.
“Đi đi.”
Chàng không động đậy.
Ta nói:
“Chàng không đi, chẳng phải nàng ta bệnh vô ích rồi sao?”
Sắc mặt Úc Hoài Khiêm vô cùng khó coi.
“Nàng nhất định phải nói như vậy sao?”
Ta gật đầu.
“Đúng.”
Tiểu tư sốt ruột đến mức mồ hôi đầy đầu.
Cuối cùng Úc Hoài Khiêm vẫn rời đi.
Chaporia
Bình Luận (0)