Mái tóc búi cao không một sợi tóc thừa, đôi bông tai ngọc trai nền nã, ánh mắt lúc nào cũng mang theo sự phán xét soi mói.
— Cô Tần.
Tôi mỉm cười.
— Chu phu nhân, bà cần xem mẫu mới không ạ?
Bà nhíu mày.
— Tôi đến tìm cô.
— Trong giờ làm việc, tôi chỉ tiếp đón khách hàng mà thôi.
Sắc mặt bà sa sầm xuống.
— Cô bây giờ mồm mép lanh lợi hơn trước rồi đấy.
— Trước đây tôi cũng vậy, chỉ là do bà chưa từng cho tôi cơ hội để lên tiếng thôi.
Chu phu nhân cười lạnh.
— Cô tưởng có vài người trên mạng khen ngợi cô là cô có thể một lần nữa bám lấy Nghiễn Lễ sao?
Tôi nhìn bà.
Bỗng nhiên cảm thấy chuyện này thật nhàm chán.
— Bà cứ yên tâm.
— Tôi ấy mà, thứ đã vứt đi rồi thì sẽ không bao giờ nhặt lại.
Sắc mặt bà càng thêm khó coi.
— Tần Chức, năm xưa cô ở bên Nghiễn Lễ chẳng giúp ích được cho nó nửa phân.
— Bây giờ những người bên cạnh nó, ít ra gia thế cũng trong sạch, có thể mang ra ngoài diện kiến mọi người.
Tôi bật cười.
— Cô Hạ có biết bà khen cô ta như thế không ạ?
Chu phu nhân nghẹn họng.
Tôi nói tiếp:
— Ba năm trước bà chê tôi làm nhân viên bán nội y là không được thể diện.
— Ba năm sau, bà ngồi trong cửa hàng của tôi, nói nghề nghiệp của tôi không xứng.
— Chu phu nhân, có lẽ bà vẫn chưa hiểu rõ một điều.
— Mỗi một món hàng ở đây đều được niêm yết giá cả rõ ràng.
— Tôi cũng vậy.
— Bà không mua nổi sự tôn trọng của tôi đâu, nên đừng hòng lãng phí thời gian của tôi.
Chu phu nhân đột ngột đứng phắt dậy.
— Tần Chức!
Khách khứa trong cửa hàng đều ngoái đầu nhìn sang.
Tôi vẫn giữ nụ cười bình thản như cũ.
— Tiểu Đàn, tiễn khách.
Tiểu Đàn lập tức bước tới.
— Chu phu nhân, mời đi lối này ạ.
Chu phu nhân tức đến mức tay chân run lẩy bẩy.
Trước khi đi, bà hạ thấp giọng nói:
— Cô đừng có mà hối hận.
Tôi nhìn bà.
— Ba năm trước tôi đã từng hối hận một lần rồi.
— Hối hận vì lúc đó bản thân đã quá khách sáo với bà.
Bà đập cửa bỏ đi.
Tiểu Đàn quay người lại giơ ngón tay cái với tôi.
— Chị Chức, vừa rồi chị ngầu bá cháy luôn ấy.
Tôi day day trán.
— Ngầu xong rồi thì thấy mệt lắm em ơi.
Tiểu Đàn lập tức đi rót nước cho tôi.
Buổi tối, Chu Nghiễn Lễ tới.
Anh ta rõ ràng đã biết chuyện Chu phu nhân ban ngày từng đến đây tìm tôi.
Lúc bước vào cửa, sắc mặt anh ta cực kỳ tệ.
Cửa hàng đã đóng cửa rồi.
Tôi đang kiểm tra lại hàng tồn kho.
Anh ta đứng ở cửa, nhìn tôi trân trân.
— Mẹ anh đến tìm em à?
Tôi nhập số liệu cuối cùng vào hệ thống máy tính.
— Ừ.
— Mẹ đã nói những gì?
— Anh có thể về nhà hỏi bà ấy.
Anh ta mím chặt môi.
— Tần Chức, anh thay mặt mẹ xin lỗi em.
Tôi tắt máy tính.
— Không cần đâu.
Anh ta tiến lên một bước.
— Anh không biết mẹ sẽ đến đây.
— Chu Nghiễn Lễ, anh lúc nào cũng có rất nhiều chuyện “không biết”.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
— Ba năm trước anh không biết bà ấy đã nói tôi ra sao.
— Không biết bạn bè của anh đã đem công việc của tôi ra làm trò đùa thế nào.
— Không biết những người xung quanh anh nhìn tôi như nhìn một trò hề.
— Bây giờ anh cũng không biết Hạ Nhuế đến cửa hàng khiêu khích tôi, không biết mẹ anh đến tận nơi tôi làm việc để sỉ nhục tôi.
Sắc mặt anh ta tái nhợt đi từng chút một.
Tôi xách túi lên.
— Thật ra anh biết cả đấy.
— Chỉ là anh không muốn đứng ra giải quyết mà thôi.
— Đợi đến khi mọi chuyện vỡ lở ra trước mặt mình, anh lại buông một câu xin lỗi là xong chuyện.
Yết hầu của Chu Nghiễn Lễ khẽ chuyển động.
— Năm đó là do anh không tốt.
— Lời này hết hạn sử dụng lâu rồi.
Vành mắt anh ta hơi hoe đỏ.
— Tần Chức, lúc đó anh nghĩ rằng, chỉ cần anh đứng vững chân ở trên cao, anh sẽ đón em đến một vị trí tốt hơn.
— Nhưng anh càng đi lên cao, anh lại càng sợ em phải chịu những lời bàn tán của bọn họ.
Tôi nhìn anh ta.
— Cho nên cách giải quyết của anh đối với tôi, chính là đem tôi giấu nhẹm đi.
Anh ta cứng họng, không lời nào đối đáp lại được.
Tôi lướt qua người anh ta.
Anh ta bỗng nhiên trầm giọng hỏi:
— Người đó là ai?
Tôi dừng bước.
— Người nào cơ?
— Người trong ảnh nền màn hình điện thoại của em ấy.
Tôi hơi ngẩn ra.
Lúc này mới nhớ ra buổi quay hình ngày hôm qua, màn hình điện thoại của tôi có sáng lên một lần.
Ảnh nền là tấm hình chụp chung giữa tôi và Văn Dĩ Hành.
Văn Dĩ Hành là một nhà thiết kế độc lập hợp tác với thương hiệu của chúng tôi, cũng là người thân thiết với tôi nhất ở thời điểm hiện tại.
Trong ảnh, anh ấy đang đứng trên đường phố Paris, trên tay cầm hai ly cà phê.
Chaporia
Bình Luận (0)