Tôi không hề đưa tay ra nhận lấy.

Anh ta tự mình mở chiếc hộp ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn bằng bạc.

Kiểu dáng vô cùng đơn giản, không hề có đính kim cương.

Ở mặt phía trong của chiếc nhẫn có khắc hai chữ cái viết hoa.

QZ.

Tần Chức.

Anh ta nói:

— Lúc đó anh không có tiền, không mua nổi loại nào tốt hơn được cả.

— Về sau có tiền rồi, anh lại cảm thấy món đồ này trông quá rẻ tiền, không còn xứng với em nữa.

— Đến tận bây giờ anh mới hiểu ra một điều, hóa ra chính bản thân anh mới là kẻ không xứng.

Anh ta đóng chiếc hộp lại.

— Anh sẽ không đưa nó cho em đâu.

— Anh chỉ là muốn cho em biết được rằng, anh trước đây cũng đã từng vô cùng nghiêm túc muốn cùng em đi tới một cái kết tương lai tốt đẹp.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhỏ nhắn đó.

Nơi sâu thẳm trong lòng bỗng dâng lên một chút cảm giác chua xót nhẹ.

Rất khẽ, rất nhạt.

Giống như một vết thương cũ thi thoảng lại khẽ nhói đau lên vào những ngày trời âm u đổ gió vậy thôi.

Tôi nói:

— Thế thì anh cứ giữ lại nó bên mình đi.

— Để tự nhắc nhở bản thân mình sau này đừng bao giờ làm đánh mất đi chân tình một lần nào nữa.

Anh ta gật đầu.

— Được.

Anh ta quay người bước đi, bóng hình dần dần hòa lẫn vào trong màn đêm tĩnh mịch.

Lần này, tôi đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng lưng của anh ta một lúc lâu.

Cho đến khi bóng hình ấy hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Và rồi tôi cúi đầu xuống, khẽ hít hà hương thơm thanh khiết từ bó hoa tulip trắng đang ôm trong lòng.

Hoa rất thơm.

Và cũng còn rất mới.

10

Công việc ở tổng bộ bận rộn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tôi.

Phỏng vấn khách hàng, kiểm tra phom dáng, đào tạo khu vực, rồi lại đi tuần tra các chi nhánh bán lẻ.

Từ một quản lý cửa hàng bước lên làm cố vấn, tần suất tôi ra vào phòng thử đồ ngược lại còn nhiều hơn trước.

Có lúc là để giúp người mẫu chỉnh sửa lại trang phục mẫu, có lúc lại để lắng nghe những phản hồi thực tế nhất từ khách hàng.

Studio của Văn Dĩ Hành cách tổng bộ khoảng hai mươi phút đi xe.

Anh ấy một khi đã lao vào công việc thì còn điên cuồng hơn cả tôi.

Chúng tôi thường xuyên phải gặp nhau qua màn hình video cuộc gọi vào lúc một giờ sáng.

Phía bên anh thì ngập tràn các loại vải vóc trên bàn, phía bên tôi thì là một đống báo cáo chất cao như núi.

Anh ấy bảo:

— Cố vấn Tần ơi, chúng mình yêu nhau mà cứ như đang làm việc từ xa ở hai đầu cầu ấy nhỉ.

Tôi bảo:

— Thầy Văn này, anh hoàn toàn có thể làm đơn xin chuyển công tác xuống quán cà phê dưới lầu tòa nhà của em mà.

Ngay ngày hôm sau, anh ấy ôm chiếc máy tính đến ngồi lì ở quán cà phê dưới lầu tổng bộ suốt cả một buổi chiều thật.

Lúc tan ca nhìn thấy anh, tôi suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.

— Anh đến đây thật đấy à?

Anh ấy ngẩng đầu lên.

— Năng lực thực thi chính là đức tính tốt đẹp của một nhà thiết kế.

Anh ấy đẩy sang cho tôi một ly latte nóng.

Trên phần lót ly có vẽ hình một con mèo nhỏ.

Tôi ngắm nghĩa một hồi lâu.

— Cái gì đây anh?

— Em đấy.

— Em mà giống mèo á?

Anh ấy vô cùng nghiêm túc đáp:

— Giống chứ.

— Trông thì có vẻ lạnh lùng thế thôi, chứ một khi đã thân thiết rồi là hay đi giẫm người khác lắm.

Tôi bị anh ấy chọc cho vừa bực vừa buồn cười.

Vào cái ngày mà dự án đầu tiên của tôi ở tổng bộ chính thức được tung ra thị trường, số liệu thu về rất tốt.

Mức độ hài lòng trong phản hồi thử đồ của dòng sản phẩm châu Á mới đã tăng cao hơn rất nhiều so với quý trước.

Trình tổng đã tuyên dương, khen ngợi đích danh tên tôi trong cuộc họp.

Sau khi tan họp, tôi trốn vào trong nhà vệ sinh, gửi tin nhắn cho Văn Dĩ Hành.

【 Hôm nay em được khen ngợi đấy nhé. 】

Anh ấy phản hồi lại ngay lập tức chỉ trong vòng một nốt nhạc.

【 Cố vấn Tần của anh giỏi quá đi mất. 】

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rồi mỉm cười rất lâu.

Hóa ra cảm giác khi những nỗ lực của bản thân được người khác nhìn nhận và trân trọng lại mang đến một niềm hạnh phúc đơn giản và thực tế đến nhường này.

Không cần phải gồng mình lên để chứng minh bản thân xứng đáng với một ai đó.

Cũng chẳng cần phải lo lắng xem nghề nghiệp của mình có làm cho ai đó bị mất mặt hay không.

Lúc Văn Dĩ Hành đến đón tôi, trên tay anh ấy có cầm theo một hộp bánh kem.

Tôi hỏi:

— Ăn mừng chuyện gì thế anh?

— Ăn mừng vì em được khen ngợi.

— Chuyện đó mà cũng phải ăn mừng nữa sao?

— Đương nhiên rồi.

Anh ấy mở hộp bánh ra, bên trong là một chiếc bánh kem hạt dẻ nhỏ nhắn xinh xắn.

— Lần trước em có bảo là em thích vị này mà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...