— Em rất ổn.

Anh ấy nắm chặt lấy bàn tay tôi.

— Thế thì tốt rồi.

Chu Nghiễn Lễ quay người bước đi.

Lần này, tôi không hề ngoái đầu lại để nhìn theo bóng lưng của anh ta thêm một lần nào nữa cả.

Bởi vì bàn tay của tôi lúc này đang được một người khác nắm giữ vô cùng vững chãi, bình yên.

Trước mắt tôi giờ đây là ánh đèn rực rỡ, là những tràng pháo tay tán thưởng, và là một cuộc sống mới tốt đẹp mà tôi đã phải nỗ lực bước đi một chặng đường rất dài mới có thể chạm tới được.

12

Về sau, Chu Nghiễn Lễ ra nước ngoài công tác một khoảng thời gian rất dài.

Thi thoảng tôi vẫn có thể nhìn thấy tên của anh ta xuất hiện trên các trang tin tức tài chính.

Anh ta ngày càng trở nên trầm ổn, chín chắn hơn, và cũng ngày một ít khi xuất hiện trên các trang tin tức giải trí hơn trước.

Hạ Nhuế về sau cũng đã đổi sang một người bạn trai mới, vẫn tiếp tục quay những video clip tình cảm ngọt ngào của cặp đôi như cũ.

Cô ta chưa từng một lần quay trở lại cửa hàng của tôi thêm một lần nào nữa cả.

Nghe Tiểu Đàn kể lại rằng, có một lần cô bé vô tình chạm mặt Hạ Nhuế ở một trung tâm thương mại khác, đối phương vừa nhìn thấy cô bé từ đằng xa là lập tức chọn cách đi đường vòng để né mặt ngay.

Tiểu Đàn cười vô cùng đắc ý.

— Chị Chức ơi, em bây giờ cũng đã trở thành người có thể khiến cho trà xanh phải chủ động đi đường vòng để né mặt rồi đấy nhé.

Tôi bảo:

— Bớt xem mấy cái từ ngữ linh tinh vớ vẩn đó đi em ơi.

Cô bé thè lưỡi tinh nghịch.

Đám cưới của tôi và Văn Dĩ Hành được tổ chức với quy mô không lớn.

Không hề có dàn siêu xe rước dâu dài dằng dặc trên phố, cũng chẳng có những bài đăng giật gân, rầm rộ trên khắp các trang mạng xã hội.

Chúng tôi chỉ mời gia đình, người thân, bạn bè thân thiết, và một vài đồng nghiệp có mối quan hệ tốt ở cửa hàng bán lẻ đến tham dự mà thôi.

Bộ váy cưới là do chính tay anh ấy tự mình lên ý tưởng thiết kế.

Chất liệu vải satin vô cùng mềm mại, phần eo không hề bị thắt lại quá chặt gây cảm giác khó chịu, phía sau lưng được đính một dãy khuy bằng những viên ngọc trai nhỏ nhắn tinh tế.

Vào cái ngày thử váy cưới, anh ấy đứng ở phía sau lưng để giúp tôi cài khuy áo.

Cài được một nửa, bàn tay anh ấy bỗng nhiên dừng lại.

Tôi hướng mắt nhìn anh ấy qua tấm gương lớn trước mặt.

— Có chuyện gì thế anh?

Vành mắt anh ấy hơi hoe đỏ lên.

— Em mặc lên trông xinh đẹp quá.

Tôi mỉm cười.

— Nhà thiết kế mà lại tự ti không có lòng tin vào tác phẩm của chính mình đến như vậy sao?

Anh ấy lắc đầu.

— Không phải là vì tác phẩm.

— Mà là vì em đấy.

Vào đêm trước ngày diễn ra đám cưới, tôi tranh thủ thu dọn lại đống đồ đạc cũ kỹ của mình.

Vô tình lật tìm ra được chiếc váy màu trắng của ba năm trước.

Món quà mà Chu Nghiễn Lễ từng tặng cho tôi năm xưa.

Phần mác treo vẫn còn nguyên vẹn ở đó.

Tôi đứng nhìn ngắm nó trân trân một hồi lâu.

Văn Dĩ Hành từ phía sau lưng chậm rãi bước lại gần.

— Chiếc váy này em có muốn giữ lại không?

Tôi lắc đầu.

— Đem đi quyên góp từ thiện đi anh.

Anh ấy không hề mở miệng hỏi xem món đồ đó là do ai tặng.

Chỉ im lặng đón lấy chiếc váy từ tay tôi, gấp lại thật ngay ngắn, rồi đặt gọn gàng vào bên trong chiếc thùng đồ quyên góp.

Tôi tựa lưng vào bên thành tủ quần áo, nhìn chằm chằm vào chiếc thùng giấy đó.

Bên trong có những chiếc váy cũ, những chiếc túi xách cũ, những đôi giày cao gót cũ, và nó cũng chứa đựng cả những minh chứng cho việc tôi đã từng không nỡ vứt bỏ suốt bao nhiêu năm qua.

Minh chứng cho việc tôi cũng đã từng là người được ai đó lựa chọn.

Minh chứng cho việc tôi cũng đã từng ngỡ rằng bản thân mình chỉ còn cách hạnh phúc một bước chân ngắn ngủi nữa mà thôi.

Còn ở thời điểm hiện tại, tôi cuối cùng đã không còn cần đến những thứ minh chứng đó nữa rồi.

Vào ngày diễn ra đám cưới, Trình tổng ngồi ở phía dưới khán đài, vành mắt chị ấy đỏ hoe lên.

Tiểu Đàn và A Vy thì còn khóc lóc một cách thảm thiết, cường điệu hơn rất nhiều.

Văn Dĩ Hành dắt tay tôi, cùng đứng ở phía dưới vòm hoa cưới.

Người dẫn chương trình lên tiếng hỏi anh ấy xem có lời nào muốn nhắn nhủ đến cô dâu của mình hay không.

Anh ấy đón lấy chiếc micro, cúi đầu nhìn tôi chăm chú.

— Tần Chức.

— Sau này tất cả những việc áp sát vào người, những việc quan trọng, những việc có thể làm cho em cảm thấy bị đau đớn hay cảm thấy thoải mái, anh đều sẽ luôn mở lời hỏi han ý kiến của em trước tiên.

Phía dưới khán đài có vài người bật cười thành tiếng.

Và cũng có rất nhiều người vỗ tay tán thưởng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...