Mười lăm năm thất lạc, ta mới được nhận về Dược Vương Cốc chưa đầy hai ngày.
Vậy mà nghĩa nữ của phụ thân đã không chờ nổi, nhất quyết muốn cùng ta tỉ thí y thuật.
“Muội muội, nghe nói ở bên ngoài muội cũng học được đôi chút y thuật? Hay là chọn một ngày luận bàn thử xem?”
Ta không đáp.
Ả nào biết, người nuôi ta lớn lên chính là Tôn chủ Vạn Độc Quật.
“Nào, tỷ muội chúng ta thi cứu người. Ba ván thắng hai.”
“Kẻ thua phải tự phế tay phải, từ nay không được hành y nữa. Đừng để phụ thân mất mặt thêm.”
(Chuyện cũ năm xưa của Bệ hạ, vốn chẳng ai dám hé môi nhắc tới.)
Ta siết chặt tay áo, liên tục lùi về sau.
Thế nhưng Tô San Nhi lại lao tới, chộp lấy cổ tay ta.
“Còn định giả vờ đến bao giờ?”
“Không chịu đấu tức là coi thường ta. Muội đúng là ngông cuồng quá mức!”
“Hoặc tỉ thí, hoặc quỳ xuống nhận thua, cút khỏi Dược Vương Cốc. Từ nay về sau vĩnh viễn không được bước vào đây nửa bước!”
Người xem mỗi lúc một đông.
Ta chỉ khẽ thở dài.
“Tỷ, muội thật sự không thể đấu với tỷ.”
Bởi vì những gì Vạn Độc Quật dạy ta, tất cả đều là kỹ năng gi/ế/t người.
Ta không chỉ luyện độc thuật.
Mà còn là một kẻ có tư chất cực kỳ kém cỏi.
1
“Muội muội đừng sợ, ta không có ác ý. Chỉ là các sư huynh đệ trong cốc đều rất tò mò về muội, muốn xem thử nữ nhi ruột lưu lạc bên ngoài của cốc chủ, y thuật rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào. Hay là tỷ muội chúng ta cứ giao lưu một phen?”
Ta còn chưa kịp mở miệng, đám sư huynh đệ phía sau nàng ta đã nhao nhao lên.
“So với đại sư tỷ? Nàng ta xứng sao?”
“Nhìn bộ dạng âm u, rụt rè của nàng ta kìa, có điểm nào giống nữ nhi của cốc chủ chứ?”
“Đúng vậy, đại sư tỷ là thiên tài y đạo trăm năm khó gặp. Con nha đầu hoang này ở bên ngoài thì học được cái gì?”
“Không phải giả mạo đấy chứ?”
Những lời ấy như đám ruồi vo ve bên tai, nhưng ta chẳng buồn để ý.
Ta chỉ nhìn Tô San Nhi, khẽ lắc đầu:
“Ta không giỏi lắm, thôi bỏ đi.”
Đùa gì vậy. Ta lớn lên ở Vạn Độc Quật, học toàn bản lĩnh giết người.
Cứu người? Ta thật sự không thạo.
Huống chi, quy tắc so tài của Dược Vương Cốc ta vẫn biết.
Ba ván thắng hai, hai ván đầu cứu người.
Ván cuối cùng lại là lấy thân thử độc, hai bên hạ độc lẫn nhau.
Tô San Nhi chắc chắn sẽ không nhân từ với ta, ta thì không sợ.
Ta chỉ lo mình vừa ra tay đã độc chết nàng ta.
“Muội muội, chuyện này không phải do ngươi quyết.”
Nụ cười trên mặt Tô San Nhi cuối cùng cũng không giữ nổi nữa, trong giọng nói đã mang theo chút lạnh lẽo.
“Chuyện này liên quan đến tư cách kế thừa vị trí cốc chủ đời tiếp theo của Dược Vương Cốc, không phải một câu ‘thôi bỏ đi’ của ngươi là có thể kết thúc.”
Đang lúc giằng co, ngoài đám đông truyền đến một tiếng ho khẽ.
Mọi người lập tức im bặt, cung kính nhường ra một lối đi.
Phụ thân trên danh nghĩa huyết thống của ta, cốc chủ Dược Vương Cốc Tô Tế Thế, cùng phu nhân bên cạnh ông ta, cũng chính là mẫu thân ruột của ta, bước tới.
“Các ngươi đang làm loạn gì vậy!”
Tô Tế Thế trầm giọng quát.
Ánh mắt ông ta dừng trên người Tô San Nhi, nhưng giọng điệu lại lập tức dịu xuống.
“San Nhi, muội muội của con vừa trở về, đừng vội.”
Mắt Tô San Nhi đỏ lên, dáng vẻ như sắp khóc:
“Phụ thân, nữ nhi không muốn ép muội muội.
Chỉ là trên dưới trong cốc đều bàn tán, nghi ngờ thân phận và tư cách của muội ấy. Nữ nhi cũng chỉ muốn để muội ấy nhân cơ hội này chứng minh bản thân, để chặn miệng thiên hạ thôi!”
“Chuyện này…”
Tô Tế Thế do dự.
Mẫu thân vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng mở miệng. Ánh mắt bà lạnh lùng rơi xuống người ta:
“Nếu đã trở về, thì chính là người của Dược Vương Cốc. San Nhi nói đúng, đây là quy củ. Ngươi cứ so với nàng một trận đi.”
Giọng điệu của bà không giống đang nói chuyện với nữ nhi thất lạc nhiều năm.
Ngược lại giống như đang ra lệnh cho một hạ nhân không biết nghe lời.
Ta nhìn cảnh “một nhà ba người hòa thuận vui vẻ” của họ, bỗng thấy thật vô nghĩa.
“Được, ta so.”
Ta bình tĩnh mở miệng.
Trong mắt Tô San Nhi lóe lên một tia đắc ý, lập tức sai người mang bút mực giấy nghiên tới.
Nàng ta tự tay viết hai bản văn thư giống hệt nhau, đưa đến trước mặt ta.
“Muội muội, đã là so tài thì khó tránh khỏi tổn thương. Ký sinh tử trạng này, tỷ muội chúng ta cũng có thể buông tay mà làm, mỗi người dựa vào bản lĩnh của mình, không phải sao?”
Nàng ta nhét bút lông vào tay ta, nụ cười càng thêm dịu dàng động lòng người.
Ta nhìn mấy chữ “sống chết do mệnh trời” trên giấy, chỉ thấy châm chọc.
Ta không hề do dự, cầm bút lên, ấn dấu tay đỏ tươi phía sau tên mình.
2
Trận so tài gần như bắt đầu ngay lập tức.
Ván đầu tiên, cứu chữa chứng cấp tính.
Hai đệ tử được khiêng vào, sắc mặt tím tái, miệng sùi bọt, toàn thân co giật không ngừng.
Là trúng độc “đoạn trường thảo”, hơn nữa độc tính đã phát tác.
Tô San Nhi gần như chỉ nhìn một cái đã lập tức lấy ngân châm trong hòm thuốc ra.
Thủ pháp nhanh như chớp, chuẩn xác đâm vào mấy đại huyệt quanh tâm mạch của đệ tử kia, phong bế sự lan rộng của độc tố.
Sau đó, nàng ta cạy miệng đệ tử ấy ra, đổ vào một bình thuốc trong suốt đã chuẩn bị sẵn.
Chỉ trong thời gian một nén nhang, đệ tử kia ngừng co giật.
Sắc mặt cũng từ tím tái chuyển sang trắng bệch. Tuy suy yếu, nhưng rõ ràng đã giữ được một mạng.
Cả sảnh vang lên tiếng khen ngợi.
“Không hổ là đại sư tỷ, diệu thủ hồi xuân!”
“Quá lợi hại rồi, chẩn đoán, châm cứu, dùng thuốc, liền mạch như nước chảy mây trôi!”
Còn ta chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn đệ tử còn lại vẫn đang đau đớn giãy giụa.
Không phải ta không muốn cứu, mà là ta không biết cứu.
Ở Vạn Độc Quật, đối phó loại độc này, cách nhanh nhất là dùng một loại độc khác dữ dội hơn xông vào.
Lấy độc trị độc, lập tức trung hòa và phân giải độc tính của đoạn trường thảo.
Nhưng làm vậy kinh mạch của người bệnh sẽ chịu chấn động cực lớn, ít nhất phải nằm nửa năm.
Còn cách của Dược Vương Cốc, trước bảo vệ tâm mạch rồi chậm rãi hóa giải, ta căn bản chưa từng học.
Trong đầu ta chỉ có hơn trăm cách có thể khiến hắn chết nhanh hơn, đau đớn hơn.
Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn biên độ co giật của hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn không còn hơi thở.
Tiếng chế giễu xung quanh gần như muốn nhấn chìm ta.
“Phế vật! Nàng ta cứ trơ mắt nhìn người ta chết!”
“Thế này cũng xứng làm nữ nhi của cốc chủ sao? Đúng là nỗi nhục của Dược Vương Cốc!”
“Cút ra ngoài! Đừng ở đây làm bẩn thanh danh Dược Vương Cốc chúng ta!”
Tô San Nhi giải độc cho hắn, rồi đi đến trước mặt ta, trên mặt vẫn treo nụ cười:
Chaporia
Bình Luận (0)