“Không cần.”

Tôi ngắt lời anh.

“Người bị d/ao đâm không cần kẻ cầm d/ao băng bó.”

“Huống hồ vết thương của tôi đã lành rồi.”

“Anh đừng tới xé nó ra nữa.”

Kỷ Lễ Chu đứng im tại chỗ, như bị rút sạch linh hồn.

Tôi đi ngang qua anh.

Anh bỗng khàn giọng hỏi:

“Con… sau này có thể biết anh là bố nó không?”

Tôi dừng bước.

Gió thu thổi qua, cuốn vài chiếc lá vàng lăn trên mặt đất.

Tôi không quay đầu.

“Khi nó đủ lớn, tôi sẽ nói sự thật.”

“Rằng bố nó từng là một người đàn ông rất tệ.”

“Nhưng mẹ nó không vì vậy mà ghét bỏ nó.”

“Còn việc nó có muốn gặp anh hay không, để nó tự quyết định.”

“Nếu ngày đó thật sự đến, hy vọng anh đã học được cách làm một con người tử tế.”

Nói xong, tôi bước lên xe.

Không ngoảnh lại.

Qua kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy Kỷ Lễ Chu đứng lặng dưới ánh chiều tà.

Bóng dáng anh cô độc, nhỏ bé, gần như bị hoàng hôn nuốt chửng.

Nhưng lòng tôi không còn dao động.

Có những người xuất hiện trong đời bạn không phải để đi đến cuối cùng.

Mà để dạy bạn biết rằng, yêu người khác không thể quan trọng hơn yêu chính mình.

15. Mùa đông năm đó, tôi sinh một bé gái.

Con bé rất ngoan.

Lúc được y tá bế đến bên cạnh tôi, nó nắm lấy ngón tay tôi rất chặt.

Nhỏ xíu, mềm mại, nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ.

Tôi nhìn lúm đồng tiền mờ mờ trên má con bé, bỗng bật khóc.

Không phải vì đau khổ.

Mà vì thấy mình cuối cùng cũng bước qua cơn ác mộng ấy.

Tôi đặt tên con là Giang Niệm An.

Niệm trong tưởng niệm.

An trong bình an.

Không tưởng niệm Kỷ Lễ Chu.

Mà tưởng niệm một Giang Thính Ngư từng yêu đến mù quáng, từng đau đến tuyệt vọng, cuối cùng vẫn tự tay cứu lấy mình.

Ngày con bé đầy tháng, studio của tôi nhận được lời mời tham dự tuần lễ thời trang quốc tế.

Tác phẩm chủ đạo là một bộ váy màu xanh nhạt, lấy cảm hứng từ mặt biển lúc bình minh.

Tôi đặt tên nó là “Tái Sinh”.

Khi người mẫu mặc bộ váy ấy bước ra sàn diễn, ánh đèn chiếu xuống như sóng bạc.

Cả khán phòng vỗ tay đứng dậy.

Tên tôi xuất hiện trên màn hình lớn.

Giang Thính Ngư.

Không phải bà Kỷ.

Không phải vợ của ai.

Không phải cái bóng của ai.

Chỉ là Giang Thính Ngư.

Sau buổi diễn, có phóng viên hỏi tôi:

“Cô Giang, nghe nói cô từng trải qua một cuộc hôn nhân rất đau khổ. Cô có hận người cũ không?”

Tôi ôm con gái trong lòng, suy nghĩ một chút rồi mỉm cười.

“Không hận nữa.”

“Vì hận cũng là một kiểu dây dưa.”

“Tôi đã bước ra rồi.”

Phóng viên lại hỏi:

“Vậy cô muốn nói gì với những người phụ nữ đang ở trong hoàn cảnh giống cô trước đây?”

Tôi nhìn vào ống kính.

Nghĩ đến căn biệt thự lạnh lẽo.

Nghĩ đến bàn ăn được hâm nóng tám lần.

Nghĩ đến bản di chúc trong két sắt.

Nghĩ đến đêm mưa tôi một mình ôm bụng chuyển nhà.

Rồi tôi khẽ nói:

“Đừng sợ mất đi một người không yêu mình.”

“Thứ đáng sợ nhất không phải là ly h/ôn, không phải là rời khỏi một căn nhà lớn, cũng không phải là bắt đầu lại từ đầu.”

“Thứ đáng sợ nhất là bạn tự nhốt mình trong một cuộc đời không có ánh sáng, rồi tự lừa mình rằng đó là nhà.”

“Bạn có thể khóc.”

“Có thể đau.”

“Có thể ngã xuống.”

“Nhưng nhất định phải nhớ.”

“Đừng để bất kỳ ai biến bạn thành món đồ cũ trong đời họ.”

“Bạn không phải thứ bị bỏ lại.”

“Bạn là người có quyền rời đi.”

Ống kính trước mặt im lặng vài giây.

Sau đó, tiếng vỗ tay vang lên.

Rất lâu.

Rất lâu.

Tôi cúi đầu nhìn con gái.

Con bé đang ngủ say trong lòng tôi, khóe môi cong cong, lúm đồng tiền hiện lên rất nhạt.

Tôi đưa tay chạm nhẹ vào má con.

Ngoài cửa sổ, ánh bình minh đầu tiên rơi xuống thành phố xa lạ.

Rực rỡ.

Ấm áp.

Tôi từng nghĩ đời mình đã kết thúc vào ngày mở két sắt ấy.

Nhưng hóa ra không phải.

Ngày đó không phải kết thúc.

Mà là khởi đầu.

Khởi đầu của một Giang Thính Ngư không còn chờ ai quay đầu.

Không còn cầu xin ai yêu mình.

Không còn sống trong di chúc, tài sản, mật mã hay cái bóng của người khác.

Tôi ôm con gái, bước về phía ánh sáng.

Từ nay về sau.

Tôi chính là chỗ dựa của mình.

Cũng là đáp án tốt nhất cho cuộc đời mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...