
Giới Thiệu
Năm tuổi, ta từng nghĩ ra một cách cực kỳ thông minh để tìm chỗ dựa.
Sau khi bị phụ thân đánh một trận vì gây họa, ta quyết định kiếm cho mình một người chống lưng còn lớn hơn cả ông.
Trong cung yến hôm ấy, ta bưng nửa bát sữa đông, lon ton chạy đến trước mặt thái tử.
Ngồi xổm xuống, ta nghiêm túc hỏi:
“Huynh ăn đồ của ta rồi, có thể làm ca ca che chở cho ta không?”
Thái tử nhìn ta một lúc.
Rồi thật sự cầm bát lên, ăn hết sạch.
Ngay lập tức, ta lao tới ôm chân huynh ấy, lớn tiếng tuyên bố với toàn bộ khách khứa trong điện:
“Đây là ca ca mới của ta! Quan còn lớn hơn phụ thân nhiều!”
Phụ thân sợ đến mức suýt quỳ thủng cả nền gạch.
Kể từ đó, cả kinh thành đều biết tiểu nữ nhi nhà Phiêu Kỵ tướng quân gan to bằng trời, đến cả Đông cung cũng dám nhận thân thích lung tung.
Đợi đến khi ta cập kê, các bà mối nhìn thấy nhà ta là vòng đường khác mà đi.
Mãi sau này, phụ thân lập được đại công.
Trong lúc cao hứng, ông còn dám vỗ bàn trước mặt hoàng thượng:
“Bệ hạ, thái tử với tiểu nữ nhà thần cũng coi như thanh mai trúc mã. Hay là để hai đứa nó chắp vá với nhau cho xong?”
Hoàng thượng bật cười mắng ông nằm mơ giữa ban ngày.
Ta biết chuyện này vốn không có hy vọng.
Thế nên từ đó cũng chủ động tránh xa thái tử.
Ai ngờ ba ngày sau, huynh ấy lại chặn ta dưới chân tường cung.
Ánh mắt bình thản nhìn xuống.
“Hồi nhỏ gọi ca ca thuận miệng lắm mà.”
“Bây giờ lại biết tránh hiềm nghi rồi sao?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)